GIÓ MANG ĐI KÍ ỨC
14
PHIÊN NGOẠI: ĐOÀN DẬP
Sau khi ch, linh hồn tôi lơ lửng giữa không trung, bám theo Hứa Trì không chịu rời đi.
Hứa Trì nằm trên giường bệnh, toàn thân đầy vết thương, ngủ mê man mấy ngày liền, chìm trong những cơn ác mộng, đôi mày nhíu lại đầy đau đớn.
Tôi không thể tưởng tượng cô ấy đã phải chịu đựng những gì, kinh khủng đến mức nào, chỉ cần nghĩ đến dáng vẻ tuyệt vọng khi bị người ta ức hiếp, lòng tôi lại đau như bị d.a.o cứa.
Tôi như phát điên lao vào đánh đám cặn bã đó, những cây gậy giáng thẳng vào người tôi cũng không làm tôi thấy đau.
Tôi bị chúng đánh cho trọng thương, nhưng hết lần này đến lần khác vẫn gượng dậy, m.á.u từ vết thương trên trán chảy ròng ròng, trông rất dữ tợn.
Chúng chưa từng gặp ai không sợ ch như tôi, đành nhìn nhau, dè dặt hơn khi ra tay.
Tôi nói rằng tôi đã báo cảnh sát, họ sẽ đến ngay, không ai trong chúng có thể thoát được.
Bọn chúng lo lắng nhìn ra bên ngoài, dường như nghe thấy tiếng còi xe cảnh sát rồi vội vàng bỏ chạy.
Khi chạy thoát, chúng không quên đá tôi vài cái để trút giận.
Tôi dùng chút sức lực cuối cùng bò về phía Hứa Trì.
Cô ấy co mình trong góc, toàn thân run rẩy không ngừng.
Tôi cởi áo khoác, choàng lên người cô ấy, ôm chặt lấy cô ấy, định an ủi vài câu, nhưng tất cả đều nghẹn lại nơi cổ họng.
Tai và mắt cô ấy đều bị thương nặng, cô ấy rơi vào trạng thái sợ hãi và hỗn loạn, khiến người khác đau lòng.
Cả cuộc đời cô ấy đáng lẽ phải được nâng niu như ngọc như ngà, giống như lần đầu chúng tôi gặp nhau trên sân trường, nụ cười cô ấy rạng rỡ như ánh nắng ban mai.
Nhưng khoảng thời gian vô tư, vui vẻ của cô ấy lại ngắn ngủi đến vậy.
Hứa Trì dường như nghĩ tôi là kẻ xấu, hoảng sợ đẩy tôi ra, khiến tôi kiệt sức ngã xuống đất, không còn đủ sức đuổi theo nữa.
Sau khi tỉnh lại và biết được sự thật, Hứa Trì không thể chấp nhận được cái ch của tôi, chìm đắm trong sự tự trách.