GIÓ MANG ĐI KÍ ỨC
1
1.
Dưới ánh đèn đường mờ ảo, hai bóng người quen thuộc đang dựa sát vào nhau.
Đoàn Dập mang theo nụ cười thản nhiên, thô bạo ấn đầu Hồ Phỉ, nói vào tai cô ta điều gì đó.
Hồ Phỉ ngượng ngùng đáp lại, giận dỗi đánh vào n.g.ự.c hắn.
Đoàn Dập cười càng thoải mái, dường như còn vô cùng hưởng thụ.
Hôm nay là ngày kỷ niệm ngày cưới đầu tiên của tôi và Đoàn Dập, vốn dĩ muốn tạo bất ngờ nhưng lại vô tình gặp phải cảnh tượng này.
Tôi cầm bánh trên tay đứng cách bọn họ không xa, hai chân nặng như bị đổ chì, không thể nào di chuyển được.
Sự hối hả và nhộn nhịp xung quanh chẳng ảnh hưởng gì đến tôi, tầm nhìn cũng theo đó bắt đầu mất tập trung.
Đoàn Dập ngẩng đầu, rõ ràng đã nhìn thấy tôi nhưng lại tiếp tục ôm eo Hồ Phỉ chặt hơn, khiến mối quan hệ giữa hai người họ càng trở nên thân mật.
Tôi và hắn cứ thế nhìn nhau dưới ánh trăng mờ ảo, không ai chịu nhận thua.
Ánh mắt Đoàn Dập tối sầm, để lại cho tôi vẻ mặt thờ ơ, quay đầu nhìn Hồ Phỉ một cách trìu mến, khuôn mặt hai người càng ngày càng gần nhau.
Hắn dường như đang thử thách giới hạn của tôi.