GIÓ MANG ĐI KÍ ỨC

5

Thấy tôi mãi không ký, vẻ mặt hắn tỏ ra bực bội.

 

Hắn cắn điếu thuốc, cúi đầu nhìn tôi.

 

"Sao? Hối hận rồi à!"

 

Tôi lạnh lùng nhìn người đàn ông từng yêu thương mình nhất bây giờ lại nói ra những lời tổn thương như vậy, dùng ánh mắt vẽ lại từng đường nét của hắn, muốn ghi nhớ dáng vẻ vô tình này.

 

Đôi lông mày sắc nét, gương mặt góc cạnh, yết hầu nổi rõ khẽ chuyển động trên vùng cổ trắng ngần.

 

Phía sau làn khói thuốc mờ nhạt, gương mặt đó còn đẹp hơn cả mười năm trước.

 

Tôi siết chặt bản thỏa thuận ly hôn trong tay, giật lấy điếu thuốc trong miệng hắn.

 

"Tôi đã nói rồi, tôi ghét nhất mùi thuốc lá."

 

Tôi nhấn mạnh đầu thuốc đỏ rực, nóng bỏng vào lòng bàn tay hắn.

 

"Đoàn Dập, trong lòng tôi, anh đã ch rồi."

 

Đoàn Dập như nghe được chuyện gì buồn cười lắm, cười đến mức vai run lên.

 

"Cmn, đau thật đấy!"

 

Ra khỏi cục dân chính, Hồ Phỉ rụt rè bước tới đứng bên cạnh Đoàn Dập.

 

Cô ta chào tôi nhỏ nhẹ, chiếc nhẫn kim cương trên tay chói mắt đến mức khiến người khác nghẹn lời.

 

"Đã đến đây rồi thì lấy luôn giấy đăng ký kết hôn đi, đỡ phải mất công."

 

"Hứa Trì, chị hiểu lầm rồi."

 

Lòng tôi quặn đau, nhưng chẳng buồn nói gì thêm với bọn họ, quay người bỏ đi.

 

Đoàn Dập gọi với theo tôi: "Hứa Trì, chúng ta coi như đã hết nợ, nhưng nếu sau này có gì anh giúp được thì cứ đến tìm anh. Đối với anh, em luôn là người đặc biệt."

 

Giọng nói trầm thấp của Đoàn Dập có chút đứt quãng.

 

Tim tôi đau nhói, cảm thấy buồn cười.

 

Làm đến mức này rồi còn nói những lời đó làm gì? Để tỏ ra sâu sắc, tình nghĩa à?

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận