GIÓ MANG ĐI KÍ ỨC
12
Tôi cảm thấy đầu óc như ong ong.
Những ký ức mà tôi từng quên lãng bắt đầu hiện lên rõ ràng, đầu tôi lại đau không chịu nổi.
Theo bản năng, tôi lục lọi trong túi tìm thuốc giảm đau, nhưng tay run đến mức làm rơi hết thuốc xuống đất.
Tôi ôm lấy ngực, đau đến không thở nổi.
Miệng tôi mở ra, nhưng không phát được âm thanh nào.
Tại sao tôi lại liên tục mơ thấy ác mộng đó?
Tại sao mỗi khi uống thuốc, tôi lại ít gặp Đoàn Dập hơn?
Tại sao tôi luôn cảm thấy buồn ngủ, mỗi khi ngủ lại nghe thấy giọng nói kỳ lạ dẫn dắt tôi?
…
Thật ra, tôi đã sớm đoán ra, chỉ là tôi không muốn chấp nhận, cũng không muốn tỉnh dậy.
11.
Hóa ra, Đoàn Dập thật sự đã ch.
Hai năm trước, Hứa Hiểu lừa tôi ra ngoài.
Cô ta vì vay nợ mà dính vào rắc rối lớn, bị bọn côn đồ dồn ép đến đường cùng, thậm chí đã mở miệng mượn tiền tôi.
Tôi không để ý đến cô ta, điều đó khiến cô ta càng oán hận hơn.
Khi không còn đường thoát, cô ta bày mưu lừa tôi ra ngoài, định dùng tôi để trả nợ.
Tôi không bao giờ ngờ rằng cô ta lại có thể độc ác đến thế.
Khi tôi nhận ra nguy hiểm và muốn chạy trốn, thì không còn kịp nữa.