GIÓ MANG ĐI KÍ ỨC

10

Mỗi lần trêu tôi, hắn luôn có biểu cảm như vậy.

 

“Không cần đâu, tôi sợ có độc.”

 

Nhân viên phục vụ là một nữ sinh đại học đi làm thêm, bối rối nhìn về phía Đoàn Dập không biết phải xử lý thế nào. Tôi cũng không muốn làm khó cô ấy, bảo cứ đặt cà phê xuống.

 

Trả thù riêng, tôi viết tiểu thuyết mà hành hạ hắn không thương tiếc, đến mức độc giả cũng bắt đầu thương xót nam chính.

 

[Tác giả viết hay quá, tôi cần xem lại, vì tôi bắt đầu thấy thương nam chính rồi.]

 

Trên đường về nhà, mặt trời lặn dần, ánh chiều tà vàng cam rọi xuống phố.

 

Đoàn Dập ngồi xổm trên mặt đất, nhẹ nhàng vuốt ve một chú mèo con bị hoảng sợ, cả người chìm trong ánh sáng mờ nhạt.

Bạn cần đăng nhập để bình luận