GIÓ MANG ĐI KÍ ỨC
2
2.
Tôi lúc nhỏ chính là con nhà người ta, thành tích học tập xuất sắc, gia đình khá giả.
Bố mẹ tôi là một cặp vợ chồng kiểu mẫu mà mọi người đều ngưỡng mộ, họ vô cùng yêu thương nhau, tình cảm như keo như sơn, không thể tách rời.
Đáng lẽ tôi phải có một cuộc sống hạnh phúc và tươi đẹp.
Nhưng một ngày nọ, bố mẹ tôi bắt đầu cãi nhau mà không hề có một dấu hiệu báo trước nào.
Sau này tôi mới biết, bố tôi ngoại tình.
Bố tôi ngoài miệng nói yêu mẹ tôi, nhưng lại vừa cầu xin sự tha thứ của mẹ, vừa dây dưa không dứt với tình nhân ở bên ngoài.
Mẹ tôi không thể chấp nhận được, tình yêu và hận thù đã hành hạ bà, khiến bà thay đổi hoàn toàn.
Bà túm tóc người tình nhân kia, hai người giằng co với nhau.
Bố tôi ấy vậy mà lại bảo vệ tình nhân, nói mẹ tôi được nước lấn tới.
Sau khi hoàn toàn vạch mặt nhau, bọn họ lại ra sức tranh giành quyền nuôi dưỡng tôi.
Tôi trở thành một tác phẩm mà họ đã dày công tạo dựng, bị tranh qua giành lại.
Không có ai hỏi tôi rằng có đồng ý hay không.
Mỗi lần họ cãi nhau, vẻ căm thù vặn vẹo trên khuôn mặt họ đều khắc sâu vào tâm trí tôi.
Tôi trốn trong chăn, bịt chặt tai, một chữ cũng không muốn nghe.
Tôi không còn tin vào tình yêu hay hôn nhân nữa.
Tôi thậm chí còn không tin vào cảm xúc của con người, mọi thứ tốt đẹp đều chỉ là ảo ảnh, mong manh và dễ tổn thương.
Tôi trở nên cáu kỉnh, thường xuyên không thể kiểm soát được tính nóng nảy của mình.
Khi tâm trạng thay đổi nghiêm trọng, tôi sẽ bị chảy m.á.u cam, m.á.u tươi ào ạt chảy ra từng chút một.