GIÓ MANG ĐI KÍ ỨC
13
12.
Tôi đã nhớ lại tất cả.
Hóa ra Đoàn Dập là do tôi tưởng tượng ra, Hồ Phỉ cũng vậy.
Tôi khóc đến mức không thể kìm nén được, trái tim đau đớn như muốn ch đi.
Anh chưa từng phản bội tôi, vậy mà tôi lại hận anh như thế.
Tôi không biết phải đối mặt với sự thật ra sao, cũng không biết phải làm gì.
Tôi co mình vào góc phòng, những giọt nước mắt to như hạt đậu rơi xuống sàn nhà.
Lúc này, có một người ngồi xổm xuống bên cạnh tôi.
Tôi dụi mắt, nhìn thấy Đoàn Dập.
Tôi nghĩ rằng mình lại xuất hiện ảo giác.
Nhưng tôi vẫn muốn ôm anh, cơ thể lại chỉ chạm vào không khí, thất vọng ngã xuống đất.
"Xin lỗi, em không nên quên anh, chính em đã hại anh, lại còn nghĩ xấu về anh như thế."
Dưới ánh mặt trời, cơ thể của Đoàn Dập giống như một chiếc bóng trong suốt.
Anh muốn đỡ tôi dậy, nhưng đôi tay lại xuyên qua người tôi.
Rõ ràng anh rất buồn, nhưng vẫn nở một nụ cười dịu dàng.
"Hứa Trì, đừng khóc nữa."
"Anh chỉ là do em tưởng tượng ra, dựa vào cái gì mà bắt em đừng đau lòng?"
"Không phải vậy đâu, anh vẫn luôn ở bên cạnh em, chưa từng rời xa."
Đoàn Dập nói rằng, sau khi ch, anh vẫn ở bên tôi dưới hình dạng một linh hồn.
Nhìn thấy tôi cứ đối diện với khoảng không, lúc thì gọi tên anh, lúc thì cười ngốc nghếch, lúc lại khóc lóc như một kẻ ngốc.
Anh nói rằng anh luôn lượn lờ trước mặt tôi, nhưng tiếc là tôi không nhìn thấy anh, cũng không nghe được giọng nói của anh.
Đoàn Dập nói quá lên một chút, rồi lại làm ra vẻ mặt tội nghiệp.
Giống như trước đây, dù bản thân rất buồn, nhưng vẫn cố gắng dùng cách vụng về để khiến tôi vui.
Tôi nửa tin nửa ngờ nhìn anh.
“Anh làm sao chứng minh được mình không phải là do em tưởng tượng ra?"