GIÓ MANG ĐI KÍ ỨC

6

 

5.

 

Bóng đêm như một con thú dữ tràn vào căn phòng.

 

Nửa đêm, tôi đau đến mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

 

Tôi lại rơi vào ác mộng, một ký ức mà tôi đã quên từ lâu lao vào tâm trí tôi một cách hỗn loạn.

 

Tan vỡ, hỗn loạn, tuyệt vọng.

 

Tôi không thể nhìn rõ, cũng không nghe được cái gì.

 

Nỗi sợ hãi như một con rắn độc quấn chặt lấy tôi, khiến tôi đau đến nghẹt thở.

 

Cuối cùng, tôi mơ hồ nghe thấy tiếng Lý Thanh và Thẩm Tiêu đang tranh cãi.

 

"Anh bị điên à, anh có biết mình đang làm gì không? Anh sẽ hại ch cô ấy đấy!"

 

 

Tôi được đưa đến bệnh viện.

 

Khi tỉnh lại, tôi thấy Thẩm Tiêu đang ngồi bên giường bệnh, trên gương mặt hiện rõ sự mệt mỏi sau một đêm không ngủ, hàng mi dài rũ xuống tạo thành một bóng xanh xám trên bầu mắt.

 

Anh day nhẹ mi tâm, cố gắng tỉnh táo hơn rồi hỏi tôi: "Em thấy đỡ hơn chưa?"

 

Mùi thuốc sát trùng xộc thẳng vào mũi khiến tôi hắt hơi liên tục.

 

Thật ra, tôi đã sớm đoán được rằng Thẩm Tiêu vẫn luôn theo dõi tôi.

 

Từ sau khi tôi kết hôn với Đoàn Dập, dù đi đâu tôi vẫn luôn thấy bóng dáng của Thẩm Tiêu.

 

Lúc thì ngồi làm việc trong quán cà phê, lúc thì đứng ở góc phố nói chuyện với trợ lý, có khi lại ngồi trong xe từ xa nhìn tôi.

 

Anh dường như luôn giữ một khoảng cách không xa không gần với tôi.

 

Nhưng mỗi lần gặp, anh chỉ không ngừng nhắc nhở tôi phải uống thuốc.

 

Cứ như thể đang nhấn mạnh rằng tôi bị bệnh.

 

Thật sự rất phiền!

Bạn cần đăng nhập để bình luận