Xuyên Qua Thú Thế : Tôi Lười Biếng Làm Cá Mặn 2

Chương 22: Bí cảnh Bạch Hươu - Thử thách phía trước.

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cổng bí cảnh tộc Bạch Hươu hiện giữa hai vách đá sừng sững, bao phủ bởi một màn sương bạc đặc quánh, thứ sương mù lạnh lẽo như tuyết phương Bắc mà mang theo một áp lực tâm linh đè nặng lên l.ồ.ng n.g.ự.c.

Diệp Chi dừng một bệ đá cổ xưa khắc hình hươu trắng, thở của khò khè, đôi mắt còn hiện lên một vẻ tính toán lạnh lùng.

Diệp Chi Khương Mạn, kẻ thù lớn nhất đời và giờ cũng là hy vọng duy nhất để thực hiện tâm nguyện cuối cùng.

Hắn vội vàng mở cổng, mà khàn giọng lên tiếng:

"Bí cảnh phong ấn bởi huyết mạch tinh khiết của tổ tiên . Để kích hoạt trận pháp mở cổng và định vị nơi Hoàn Hồn Thảo sinh trưởng, cần một nguồn năng lượng cực dương nhưng mang tính cực âm."

Trà trà mê kể chuyện - Kể truyện hay.

Hắn chỉ tay n.g.ự.c trái của Khương Mạn, nơi trái tim của một thú nhân Cấp 10 đang ở trạng thái cưỡng ép đang đập mạnh mẽ:

"Ta cần ba giọt Tâm Huyết, còn gọi là m.á.u đầu tim của ngươi. Đó là giao dịch. Ngươi đưa m.á.u cho để thực hiện pháp trận dẫn đường, sẽ đưa các ngươi đến chỗ thần d.ư.ợ.c."

"Ngươi !"

Kim Ngạo gầm lên, thanh đại đao c.h.é.m xuống mặt đất khiến đá vỡ vụn.

"Tâm Huyết là tinh hoa của sinh mạng, lấy ba giọt sẽ khiến tu vi của nàng sụt giảm nghiêm trọng, thậm chí là nguy hiểm đến tính mạng khi nàng mới cưỡng ép thăng cấp!"

Hắc Diêm tiến lên, móng vuốt hắc hỏa kề sát cổ Diệp Chi:

"Bọn thể g.i.ế.c ngươi, dùng m.á.u của ngươi để tế cổng. Đừng hòng chạm đến một sợi tóc của Mạn Mạn."

Bắc Ngạn cũng tỏa hàn khí cực độ, phong tỏa đường lui của Diệp Chi:

"Nàng hy sinh quá nhiều . Diệp Chi, ngươi đang tự tìm đường c.h.ế.t."

Ngay cả Lam Sắc vốn trầm cũng lắc đầu cảnh báo:

"Khương Mạn, đừng . Máu đầu tim là thứ kết nối linh hồn và thể xác. Nếu ngươi đưa cho kẻ mang tà khí như , thể dùng nó để nguyền rủa hoặc khống chế ngươi mãi mãi."

Khương Mạn đó, khối băng vĩnh cửu nơi t.h.i t.h.ể Hồ Phỉ đang tĩnh lặng.

Mảnh tàn hồn của trong tay Lam Sắc đang mờ nhạt dần theo từng nhịp thở của thời gian.

Mỗi giây chần chừ là một bước gần hơn đến cái c.h.ế.t vĩnh viễn của thú phu chắn đao cho cô.

"Đủ ,"

Khương Mạn lên tiếng, giọng chứa đựng một sự mệt mỏi nhưng kiên định đến lạ thường.

Cô bước tới mặt Diệp Chi, mặc kệ những lời can ngăn của các vị thú phu đang đau đớn và lo sợ.

Khương Mạn chậm rãi đưa bàn tay lên n.g.ự.c trái.

Một luồng sáng vàng kim rực rỡ bùng phát.

Cô dùng tinh thần lực sắc lẹm như d.a.o, đ.â.m thẳng vị trí tim .

"MẠN MẠN! KHÔNG ĐƯỢC!"

Các vị thú phu đồng loạt hét lên, định lao tới ngăn cản nhưng một vòng tròn năng lượng từ đôi cánh của cô đẩy tất cả lùi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-qua-thu-the-toi-luoi-bieng-lam-ca-man-2/chuong-22-bi-canh-bach-huou-thu-thach-phia-truoc.html.]

Sắc mặt Khương Mạn ngay lập tức trở nên trắng bệch như tờ giấy.

Mồ hôi lạnh chảy dài trán khi cô ép từ trong tim ba giọt m.á.u đỏ thẫm, lấp lánh ánh kim sa.

Mỗi giọt m.á.u rơi đều mang theo một phần sinh mệnh lực quý giá nhất của cô.

Cô đưa tay về phía , ba giọt Tâm Huyết lơ lửng giữa trung.

Diệp Chi run rẩy đón lấy, lập tức cất ba giọt Tâm huyết một cái bình ngọc trắng.

Diệp Chi Khương Mạn, lúc đang tựa vai Vân Triệt để ngã xuống, ánh mắt thoáng qua một tia phức tạp:

"Ngươi điên thật ... vì một con hồ ly mà dám đ.á.n.h đổi cả nền tảng tu vi."

"Dẫn đường ,"

Khương Mạn thều thào, đôi mắt cô vẫn rực cháy lửa hận và hy vọng.

"Nếu khi lấy cỏ mà Hồ Phỉ tỉnh , sẽ tự tay bóp nát trái tim ngươi để lấy ba giọt m.á.u đó."

Diệp Chi thêm, sang bệ đá, dùng bàn tay mang hình hài móng của tộc Bạch Hươu, ấn mạnh.

Một luồng sáng trắng tinh khiết bùng lên từ những hoa văn hươu trắng, nuốt chửng cả đoàn trong.

Bên trong màn sương, một thế giới khác hiện .

Không còn tuyết trắng phương Bắc, mà là một thung lũng xanh mướt với những loài cây lạ lùng phát sáng.

Ở trung tâm thung lũng là một ngọn tháp đá cao v.út, nơi tỏa thở của sự sống mãnh liệt.

Màn sương bạc tan dần, lộ một gian tách biệt với sự lạnh lẽo của phương Bắc.

Trước mắt họ là Thiên Linh Tháp, một công trình bằng đá trắng cổ xưa, cao v.út chạm đến tầng mây của bí cảnh.

Xung quanh tháp là những cánh hoa héo tàn của tộc Bạch Hươu, nhưng thở linh lực thì vẫn đậm đặc đến mức khiến choáng váng.

Diệp Chi, lúc bước tới cánh cửa đá nặng nề của tòa tháp.

Hắn đặt tay lên một phù điêu hình gạc hươu, miệng lẩm nhẩm những cổ ngữ kỳ quái.

"Rắc... rắc..."

Cánh cửa chậm rãi mở , để lộ một cầu thang xoắn ốc dẫn lên đỉnh tháp, nơi ánh sáng xanh lục của Hoàn Hồn Thảo đang tỏa rực rỡ.

Tuy nhiên, Diệp Chi dừng ở bậc thang đầu tiên, giọng trầm xuống:

"Tộc Bạch Hươu để bất cứ ai lấy thần d.ư.ợ.c một cách dễ dàng. Thiên Linh Tháp ba tầng thử thách. Mỗi tầng sẽ kiểm tra một thứ: Sát ý, Ái tình và Sự hy sinh. Nếu tâm tịnh, các ngươi sẽ mãi mãi kẹt trong ảo ảnh ."

 

 

 

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận