Xuyên Qua Thú Thế : Tôi Lười Biếng Làm Cá Mặn 2

Chương 21: Hy vọng - Âm mưu mới hay thật sự hối cải?

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tuyết phương Bắc vẫn rơi, nhưng chúng còn mang theo ma pháp của Thánh Lạc mà chỉ là những bông tuyết lạnh lẽo, vô tri, phủ lên gương mặt mất sinh khí của Hồ Phỉ.

Khương Mạn quỳ giữa đống đổ nát, đôi tay run rẩy ôm c.h.ặ.t lấy nam nhân mà chắn một đòn chí mạng.

Tiếng của nàng nghẹn trong cổ họng, vỡ vụn giữa gian hoang tàn của Kinh đô Ánh Sáng.

Năm vị thú phu còn vây quanh Khương Mạn, gian bao trùm bởi một nỗi tang thương tột độ.

Hắc Diêm siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m đến bật m.á.u, Bắc Ngạn cúi đầu lặng lẽ, lạnh từ cơ thể gã hổ trắng dường như cũng chùn bước sự hy sinh của gã hồ ly vốn thường ngày gây gổ .

Đột nhiên, Lam Sắc tiến lên một bước.

Đôi mắt xanh biếc của nhân ngư rực lên một luồng sáng dịu nhẹ.

Trà trà mê kể chuyện - Kể truyện hay.

Y quỳ xuống, đặt bàn tay mát lạnh lên trán của Hồ Phỉ, cảm nhận những rung động cuối cùng của sinh mệnh.

"Đợi ...

Khương Mạn, khoan hãy tuyệt vọng!"

Lam Sắc thốt lên, giọng chứa đựng sự kinh ngạc.

"Tộc Hồ ly vốn chín mạng, dù Hồ Phỉ đạt đến cảnh giới đó, nhưng linh hồn của dẻo dai. Ta cảm nhận ... sâu trong thức hải của vẫn còn một mảnh tàn hồn nhỏ xíu đang lập lòe."

Khương Mạn ngước đôi mắt đẫm lệ Lam Sắc, như sắp c.h.ế.t đuối vớ cọc:

"Ngươi gì? Hắn còn cứu ?"

Lam Sắc gật đầu chậm rãi nhưng nét mặt vẫn vô cùng nghiêm trọng:

"Mảnh tàn hồn quá yếu, nó sẽ tan biến trong vòng bảy ngày tới nếu nuôi dưỡng. Trong truyền thuyết của tộc Nhân Ngư nhắc đến một loại thần d.ư.ợ.c gọi là Hoàn Hồn Thảo. Chỉ nó mới thể kết nối những mảnh hồn vỡ vụn. Tuy nhiên..."

Y ngập ngừng:

"Loại cỏ đó chỉ tồn tại trong bí cảnh của tộc Bạch Hươu cổ xưa. Tộc đó biến mất khỏi bản đồ thú thế từ hàng nghìn năm . Không ai họ ở , liệu họ còn tồn tại ."

Ngay khi niềm hy vọng nhen nhóm dập tắt bởi thực tế phũ phàng, một tiếng khàn đặc, đầy mệt mỏi vang lên từ phía bức tường đổ nát.

"Các ngươi... sẽ bao giờ tìm thấy tộc Bạch Hươu nếu dẫn đường."

Toàn quân lập tức tư thế chiến đấu.

Kim Ngạo gầm lên, đại đao chỉ thẳng về hướng phát âm thanh.

Từ trong đám tro bụi, Diệp Chi lảo đảo bước .

Hắn t.h.ả.m hại đến mức ai nhận nổi vị "Thánh t.ử" cao ngạo ngày nào.

Một cánh tay của biến mất, hắc hỏa của Khương Mạn thiêu cháy một nửa gương mặt , để vết sẹo kinh hoàng.

Đáng lẽ c.h.ế.t trong vụ nổ năng lượng của Khương Mạn, nhưng vẻ như một bí thuật nào đó của tộc Hươu giữ tàn cho .

"Diệp Chi!"

Vân Triệt vung cánh, những lưỡi d.a.o gió sẵn sàng cắt đứt cổ họng kẻ phản bội.

"Ngươi còn dám vác mặt đến đây? Ngươi gây tất cả chuyện !"

Diệp Chi Vân Triệt, đôi mắt còn của chằm chằm xác Hồ Phỉ đang trong tay Khương Mạn.

Hắn ho sù sụ, m.á.u tím trào khóe miệng:

"G.i.ế.c ... nếu các ngươi c.h.ế.t theo. Ta chính là kẻ mang dòng m.á.u lai của tộc Bạch Hươu trục xuất. Bí cảnh đó... chỉ huyết thống của mới mở ."

"Ngươi nghĩ bọn là lũ ngu ngốc ?"

Bắc Ngạn lạnh lùng bước tới, hàn khí tỏa khiến bước chân Diệp Chi loạng choạng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-qua-thu-the-toi-luoi-bieng-lam-ca-man-2/chuong-21-hy-vong-am-muu-moi-hay-that-su-hoi-cai.html.]

"Ngươi lừa bọn hết đến khác. Chắc chắn đây là một cái bẫy khác của Đế quốc phương Bắc, hoặc ngươi dẫn bọn chỗ c.h.ế.t để cùng táng mạng với ngươi!"

Hắc Diêm cũng gầm gừ:

"Hắn đúng, Mạn Mạn. Kẻ tâm địa thâm độc, chúng đang ở thế yếu nhất cuộc chiến với Nữ vương. Hắn dùng Hồ Phỉ để uy h.i.ế.p nàng!"

Khương Mạn im lặng.

xuống mảnh tàn hồn đang nhạt nhòa trong tay Lam Sắc, sang Diệp Chi.

Diệp Chi lúc còn vẻ điên cuồng như , đôi mắt hiện lên một sự trống rỗng, như thể việc chứng kiến Thánh Lạc tiêu diệt sụp đổ đức tin của .

"Tại ngươi giúp chúng ?"

Khương Mạn hỏi, giọng lạnh lùng nhưng chứa đựng một sự d.a.o động.

Diệp Chi khổ, dựa lưng một cột đá:

"Thánh Lạc lừa . Bà hứa sẽ hồi sinh một quan trọng mất của nếu dâng hiến phương Bắc cho bà , nhưng thực chất bà chỉ dùng vật tế cho trận pháp. Ta còn gì để mất, Khương Mạn. Bây giờ, thứ cần chỉ là mong thể bù đắp cho những lầm mà quá khứ gây .”

"Không thể tin !"

Kim Ngạo gắt lên.

"Hắn là một con rắn độc!"

Khương Mạn dậy, ánh mắt cô kiên định một cách đáng sợ.

những vị thú phu, về phía chân trời phương Bắc xa xôi.

"Chúng còn thời gian để tìm kiếm một con đường khác,"

Khương Mạn , từng chữ đanh thép.

"Bảy ngày. Hồ Phỉ chỉ còn bảy ngày. Dù đây là bẫy của quỷ dữ, cũng bước . Nếu Diệp Chi dám lừa một nữa, sẽ dùng linh hồn của chính để kéo xuống địa ngục đời đời kiếp kiếp."

sang Diệp Chi:

"Dẫn đường. Nếu Hồ Phỉ tỉnh , ngươi cũng đừng mong mộ phần để về."

Mặc kệ sự phản đối và lo lắng của các vị thú phu, đoàn bắt đầu chuyển hướng.

Khương Mạn dùng một khối băng vĩnh cửu do Bắc Ngạn tạo để bảo quản t.h.i t.h.ể và tàn hồn của Hồ Phỉ.

Diệp Chi phía , hình xiêu vẹo dẫn họ tiến về phía Thung lũng Sương mù, nơi sâu trong lòng những dãy núi tuyết mà ngay cả bản đồ của Đế quốc Thánh Điệp cũng ghi chép.

Suốt dọc đường, mấy vị thú phu luôn phiên giám sát Diệp Chi.

Họ rời mắt khỏi dù chỉ một giây, sẵn sàng kết liễu ngay khi thấy bất kỳ dấu hiệu khả nghi nào.

Tuy nhiên, Diệp Chi chỉ lầm lũi , thỉnh thoảng dùng m.á.u của chính bôi lên những phiến đá cổ dọc đường để mở những lối ẩn mật.

Trận chiến tranh đoạt vương quyền tạm gác .

Giờ đây, vùng đất tuyết trắng xóa của phương Bắc, một đoàn kỳ lạ, gồm một Nữ Vương chiến thắng, những vị phu quân mang đầy vết thương và một kẻ tội đồ, đang cùng chạy đua với thời gian để giành giật một mạng sống từ tay t.ử thần.

Khương Mạn bóng lưng của Diệp Chi, đôi tay cô siết c.h.ặ.t mảnh áo của Hồ Phỉ.

, chuyến thể là khởi đầu cho một huyền thoại mới, hoặc là nấm mồ chung cho tất cả họ.

vì Hồ Phỉ, cô sẵn sàng đ.á.n.h cược cả thế giới .

 

 

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận