Bình minh tại phương Bắc mang theo ấm, chỉ một dải sáng bạc yếu ớt rạch ngang bầu trời đầy mây xám.
Trước mặt đoàn quân là Cổng Trời, một khe núi hẹp kẹp giữa hai vách đá cao v.út, nơi trấn giữ bởi hai vị tướng khổng lồ của Đế quốc Thánh Điệp: Hùng Băng và Ảnh Điệp.
Khương Mạn mỏm đá cao, quan sát hệ thống phòng thủ dày đặc tại Cổng Trời.
Hai vị tướng canh cổng sở hữu sức mạnh cấp 8 đỉnh phong, phối hợp cùng hàng ngàn cung thủ sử dụng tiễn băng độc.
Nếu đ.á.n.h trực diện ngay lúc , đoàn quân Sói Xám vốn kiệt sức vì bão tuyết sẽ chịu tổn thất thể cứu vãn.
"Chúng sẽ lấy trứng chọi đá,"
Khương Mạn hạ lệnh, đôi mắt bạc lóe lên tia sáng tính toán.
"Lam Sắc, ngươi thể tạo một màn sương ảo ảnh đủ lớn để che mắt bộ quân lính tường thành ?"
Lam Sắc dù đang run cầm cập trong lớp lông thú, nhưng đến việc thể hiện bản lĩnh, y lập tức lấy vẻ kiêu ngạo:
"Chỉ cần đủ nước, thể khiến chúng tưởng rằng cả một đại dương đang ập đến chứ đừng là sương mù."
Kế hoạch vạch .
Lam Sắc dùng nước tạo màn sương dày đặc, Vân Triệt và Hồ Phỉ dùng thuật ẩn để ám sát các lính canh cao, trong khi Khương Mạn dẫn theo những vị thú phu còn lặng lẽ băng qua khe núi sự bao phủ của tinh thần lực cấp 9.
Đoàn lặng lẽ tiến màn sương mù trắng xóa.
Mọi chuyện diễn suôn sẻ cho đến khi họ chỉ còn cách cổng thành đầy trăm mét.
Đột nhiên, Ảnh Linh trong cơ thể Ảnh Điệp dường như cảm nhận sự hiện diện của pháp thuật.
Một luồng sóng âm tà ác từ phía xa đ.á.n.h tới, mang theo tà khí nồng nặc.
Một chiến binh Sói Xám phía bất ngờ tà khí phản phệ, kiềm chế bản năng, gầm lên một tiếng x.é to.ạc màn đêm tĩnh lặng.
"Kẻ xâm nhập! Có kẻ xâm nhập!"
Tiếng chuông cảnh báo vang dội khắp hẻm núi.
Màn sương của Lam Sắc một luồng gió mạnh từ cánh của Ảnh Điệp quạt tan tành.
Trà trà mê kể chuyện - Kể truyện hay.
Kế hoạch lẻn qua thất bại .
Biết thể giấu giếm nữa, Khương Mạn thẳng , sáu cái cánh đen bùng nổ, hất văng lớp áo choàng lông thú.
"Đã thì cần trốn tránh nữa. Sói Xám, g.i.ế.c!"
Hùng Băng, vị tướng khổng lồ cao hơn 4 mét, bao phủ bởi lớp giáp đá băng, lao xuống từ tường thành như một quả núi lở.
Hắn vung chiếc b.úa tạ khổng lồ, tạo một cơn chấn động nứt toác mặt đất.
Kim Ngạo lao tới chặn cú nện của Hùng Băng.
Sư t.ử vàng gầm lên, cơ bắp cuồn cuộn chống chọi với sức nặng nghìn cân.
"Con gấu già , để dạy ngươi thế nào là sức mạnh thực sự!"
Hai gã khổng lồ lao , mỗi cú đ.ấ.m phát tiếng nổ như sấm sét.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-qua-thu-the-toi-luoi-bieng-lam-ca-man-2/chuong-18-song-chien-hung-bang-va-anh-diep.html.]
Vân Triệt và Ảnh Điệp bắt đầu cuộc chiến tốc độ trung.
Ảnh Điệp sở hữu khả năng phân , tạo hàng chục ảo ảnh bướm đêm đen kịt.
Vân Triệt với đôi cánh bạc sắc lẹm biến bầu trời thành một trận ma trận gió, c.h.é.m nát từng ảo ảnh một với độ chính xác tuyệt đối.
Hắc Diêm và Bắc Ngạn phối hợp nhịp nhàng như hai bóng ma trắng đen.
Bắc Ngạn đóng băng đôi chân của đám lính canh, tạo điều kiện cho Hắc Diêm lướt qua với móng vuốt hắc hỏa, gặt hái sinh mạng như t.ử thần.
Khương Mạn bay v.út lên cao, đối diện với hàng vạn mũi tiễn băng đang lao về phía .
Cô dùng tinh thần lực để phòng thủ, mà kích hoạt một chức năng từng sử dụng của U Minh Chấn: "Nghịch đảo trọng lực".
Trong bán kính 20 dặm quanh cổng thành, vật thể từ mũi tên, lính tráng đến những tảng đá khổng lồ đều nhấc bổng lên trung.
Đám quân Thánh Điệp hốt hoảng la hét khi đôi chân họ rời khỏi mặt đất, rơi trạng thái mất trọng tâm đó đập mạnh xuống lòng tuyết trắng xóa.
Khương Mạn xuống Hùng Băng đang Kim Ngạo khóa c.h.ặ.t:
"Kết thúc ."
Cô dồn bộ linh lực lòng bàn tay, một quả cầu năng lượng màu tím đen đậm đặc hình thành.
Khương Mạn ném mạnh quả cầu xuống cổng thành bằng đá băng nghìn năm tuổi.
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, bụi tuyết mù mịt che khuất tầm . Cổng Trời, biểu tượng bất khả xâm phạm của Đế quốc, nổ tung thành trăm mảnh.
Khi khói bụi tan , Khương Mạn đáp xuống đống đổ nát của cổng thành.
Dưới chân cô là xác của hai vị tướng trấn giữ, xung quanh là xác đám tàn quân rải rác.
Lam Sắc bước tới, đống hoang tàn với vẻ mặt thán phục:
"Khương Mạn, bắt đầu thấy hối hận vì đây từng đối đầu với cô đấy."
Hồ Phỉ lau vết m.á.u mặt, toe toét:
"Mạn Mạn của chúng là nhất! Phương Bắc sắp đổi chủ !"
Năm vị thú phu còn vây quanh cô, dù ai cũng mang những vết trầy xước từ cuộc đại chiến, nhưng ánh mắt họ cô vẫn tràn đầy sự sùng bái và chiếm hữu.
Khương Mạn về phía con đường thênh thang dẫn thẳng Kinh đô Ánh Sáng:
"Tiếp tục tiến lên. Đêm nay, chúng sẽ ăn mừng chiến thắng ngay chân tòa tháp của Đế quốc Thánh Điệp."
Đoàn quân Sói Xám, giờ đây như một con mãnh thú nếm mùi m.á.u, rầm rộ tiến trái tim của phương Bắc.
Khí thế của họ mạnh đến mức bão tuyết dường như cũng nhường đường.