Lam Sắc thong thả đeo chuỗi vòng ngọc trai đen trấn lột từ Hồ Phỉ lên chiếc cổ cao trắng ngần.
Y hất hàm:
"Nhìn bộ dạng lếch thếch của lũ thú nhân các , chắc chắn lên đến đỉnh núi lũ Ưng Biến Dị mổ nát đầu.
Ta cũng đang chán cái hang , coi như dạo để xem cô thăng cấp diễm lệ đến mức nào."
Hồ Phỉ tức đến nổ đom đóm mắt, đống trang sức yêu quý của đang tỏa sáng kẻ khác:
"Ngươi lấy đồ thì đưa thuyền đây, ai mượn ngươi theo!"
Kim Ngạo cũng gầm gừ, nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t:
"Đại nhân, để ném con cá về hồ nước cho rảnh nợ."
Khương Mạn chỉ hờ hững liếc Lam Sắc.
Cô hòn đảo đầy rẫy trận pháp tự nhiên, một kẻ "thổ địa" am hiểu về cái và cạm bẫy như y sẽ tiết kiệm nhiều thời gian.
"Để y theo. Diệp Chi, trông chừng y, đừng để y bẩn thảo d.ư.ợ.c của ngươi."
Dưới sự dẫn dắt của Lam Sắc, đoàn theo lối mòn mà băng qua một khu rừng những cây khô khốc, trắng hếu như xương .
"Cẩn thận, đây là Rừng Cảm Ứng.
Chỉ cần một tiếng động nhỏ, rễ cây sẽ siết nát xương các đấy,"
Lam Sắc thì thầm, tay khẽ điều khiển một dòng nước mỏng bao quanh cơ thể để xóa tiếng bước chân.
Đột nhiên, từ lớp lá mục, hàng ngàn Nhện Độc Lưng Bạc nhỏ xíu như hạt cát lao .
Chúng tấn công trực diện mà phun những sợi tơ trong suốt nhưng vô cùng dẻo dai.
Bắc Ngạn lập tức dậm chân, một làn sóng băng giá lan tỏa, đóng băng bộ mặt đất trong nháy mắt.
Vân Triệt vỗ cánh tạo những lưỡi d.a.o gió, c.h.é.m đứt sợi tơ đang chăng ngang lối .
Kim Ngạo bảo vệ phía Khương Mạn, mỗi khi con nhện nào lọt qua vòng vây, liền dùng linh lực Kim hệ nghiền nát chúng thành tro bụi.
Càng lên cao, khí càng loãng và mang theo vị mặn nồng nặc của biển cả.
Trước cửa hang động chứa Linh Ảnh Quả, một con Đại Bàng Biển Hai Đầu khổng lồ đang sải cánh che khuất cả ánh mặt trời.
Sải cánh của nó rộng đến hàng chục mét, mỗi vỗ cánh đều tạo những cơn lốc xoáy mang theo đá vụn.
Lam Sắc lùi phía , thong thả tựa lưng một phiến đá, nở nụ ác ý:
"Đến lúc các trổ tài . Con chim già canh giữ linh quả suốt ba trăm năm, linh lực của nó kém gì vương thú cấp cao ."
Kim Ngạo và Vân Triệt đồng loạt lao lên.
Một Sư t.ử vàng đất, một Ưng vương trời tạo thành thế gọng kìm.
Vân Triệt dùng tốc độ cực hạn để quấy rối tầm của hai cái đầu đại bàng.
Kim Ngạo nhân cơ hội bật cao, bám c.h.ặ.t lấy chân nó và dùng sức mạnh thô bạo lôi con quái vật xuống đất.
Bắc Ngạn chậm trễ, tung chiêu "Băng Thiên Địa Ngục", tạo những cột băng nhọn hoắt đ.â.m xuyên qua đôi cánh khổng lồ của nó, khóa c.h.ặ.t nó xuống vách đá.
Con đại bàng gào thét t.h.ả.m thiết tan biến thành những hạt linh lực lấp lánh.
Khương Mạn bước sâu trong hang.
Trà trà mê kể chuyện - Kể truyện hay.
Ở chính giữa, một cây nhỏ nhắn như pha lê, duy nhất một trái cây màu tím thẫm, tỏa ánh sáng bạc huyền ảo đang lơ lửng.
Đó chính là Linh Ảnh Quả.
Lam Sắc thấy linh quả, đôi mắt xanh thẳm ánh lên sự kinh ngạc:
"Nó chín . Khương Mạn, ăn nó , và cho thấy sức mạnh Thôn Phệ thực sự là gì."
Khương Mạn đưa tay hái lấy linh quả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-qua-thu-the-toi-luoi-bieng-lam-ca-man-2/chuong-9-trung-doc-bi-phan-boi.html.]
Ngay khi trái cây chạm môi cô, một luồng năng lượng khổng lồ bùng phát, khiến những đôi cánh đen lưng cô run rẩy dữ dội…
Khi Linh Ảnh Quả tan cơ thể Khương Mạn, luồng năng lượng bạo liệt khiến cô khuỵu xuống.
Kim Ngạo, Vân Triệt, Bắc Ngạn và Hồ Phỉ một giây chần chừ, đồng loạt đặt tay lên lưng cô, truyền những dòng linh lực tinh khiết nhất để hộ thể.
Chính lúc , Diệp Chi, vốn đang ở vị trí điều hòa, đột ngột biến đổi.
Đôi mắt lục bảo dịu dàng bỗng nhiên hóa sắc lạnh.
Y kết ấn, nhưng để chữa trị mà là một chưởng độc đen đặc, mang theo kịch độc của Xà Vương vỗ mạnh tâm trận.
Ầm!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa.
Độc tố theo đường linh lực đang kết nối truyền thẳng tim phổi của cả năm .
Khương Mạn và bốn vị thú phu đồng loạt hộc m.á.u đen, ngã quỵ xuống đất, kinh mạch như hàng vạn con kiến độc gặm nhấm.
"Ngươi... Diệp Chi... tại ?"
Hồ Phỉ run rẩy chỉ tay, khóe miệng m.á.u tươi ngừng chảy.
Diệp Chi thong thả dậy, bộ dạng yếu ớt biến mất, đó là một trạng thái vô cùng lạnh lùng.
Y cung kính cúi chào khi từ trong bóng tối, hàng chục thú nhân tộc Hắc Xà vận áo choàng đen từ từ hiện hình, bao vây lấy hang động.
"Đại nhân, ngài quá sơ hở ,"
Diệp Chi lãnh đạm , giọng còn chút ấm áp nào,
"Tộc Bạch Hươu đúng là khả năng chữa trị, nhưng là thuộc hạ trướng của Xà Vương. Ngay từ ban đầu, tất cả đều là kế hoạch của Xà tộc. Từ lúc lên đảo đến giờ, âm thầm truyền tin về Đảo Hắc Xà qua những cánh hoa linh lực. "
Dù trúng độc nặng, Kim Ngạo vẫn gầm lên một tiếng đầy nộ khí, hóa thành sư t.ử khổng lồ chắn mặt Khương Mạn.
Vân Triệt gồng vỗ cánh, tạo những cơn lốc xoáy cuối cùng để đẩy lùi đám áo đen đang lao tới.
"Đi mau! Mang Mạn Mạn !"
Kim Ngạo gào thét, hình vàng ròng giờ đây loang lổ vết m.á.u đen.
Trận hỗn chiến nổ tàn khốc.
Lũ thú nhân tộc Rắn dùng xích sắt tẩm độc tấn công điên cuồng.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Lam Sắc, kẻ vốn nãy giờ xem kịch, bỗng nhiên biến sắc.
Y thích sự thô kệch, nhưng y càng ghét những kẻ dùng mưu hèn kế bẩn bẩn nhãn quan của .
"Lũ rắn hôi hám, cút khỏi hang động của !"
Lam Sắc vung tay, một bức tường nước khổng lồ dựng lên, ngăn cách đám áo đen trong tích tắc.
Y nếu còn chần chừ, tất cả sẽ c.h.ế.t ở đây.
Lam Sắc lao đến, vác Khương Mạn đang nửa tỉnh nửa mê lên vai.
Bắc Ngạn, với bản năng chiến đấu lạnh lùng nhất, dù đang hộc m.á.u vẫn kịp tung một đao đóng băng con đường phía , hỗ trợ Lam Sắc thoát .
Ở phía đối diện, Hồ Phỉ dùng đuôi quấn lấy Vân Triệt đang kiệt sức, cùng Kim Ngạo phá vòng vây lao về phía vách đá khác.
"Đừng để chúng thoát!"
Tiếng của Diệp Chi vang lên lạnh lẽo.
Khương Mạn chỉ kịp thấy bóng dáng Kim Ngạo và Hồ Phỉ khuất dần trong khói độc khi ngất lịm vai Lam Sắc.
Đoàn mới hứa hẹn đưa về bộ lạc Sói Xám, giờ đây xé lẻ, trôi dạt giữa sự truy sát gắt gao của tộc Rắn ngay hòn đảo t.ử thần .
Lam Sắc đưa Khương Mạn và Bắc Ngạn trốn một mật đạo nước của y.
Trong khi đó, nhóm Kim Ngạo đang Diệp Chi trực tiếp truy đuổi.