Dưới sự chỉ dẫn của Bắc Ngạn, am hiểu về địa hình và sự khắc nghiệt của phương Bắc, cả đám bắt tay chiếc bè gỗ.
Kim Ngạo hóa thành Sư t.ử vàng, dùng móng vuốt sắc lẹm đốn hạ những cây "Thiết Mộc", loại gỗ nặng như sắt và bao giờ thấm nước.
Vân Triệt dùng linh lực hệ Phong để gọt giũa cây nhẵn thín, giảm lực cản của nước.
Hồ Phỉ tuy than vãn sợ bẩn tay nhưng khéo léo trong việc dùng gân thú bện thành những sợi dây thừng chắc chắn để cố định bè.
Diệp Chi thì tỉ mỉ bôi một lớp nhựa cây chống mục và rải thảo d.ư.ợ.c xua đuổi thủy quái lên khắp mặt bè.
Chiếc bè thành, to lớn và vững chãi như một hòn đảo nhỏ di động, đủ sức chứa cả năm nam nhân và một "đại nhân" lười biếng.
Ngày thứ nhất trôi qua trong sự cảnh giác cao độ.
Ngày thứ hai, khi mặt biển dần trở nên hiền hòa hơn, mặn của muối biển dịu cái nóng của đất liền.
Khương Mạn dài đống t.h.ả.m lông tuyết, đầu gối lên đùi Hồ Phỉ để y bóp thái dương cho .
Đến đêm thứ ba, khi vầng trăng tròn treo ngược đỉnh đầu, phản chiếu xuống mặt nước phẳng lặng như gương, cả đám quây quần bên đống lửa nhỏ Kim Ngạo duy trì bằng linh lực giữa lòng bè.
Hồ Phỉ soi gương lẩm bẩm:
"Mạn Mạn, khi cứu gã báo đen hôi thối đó, bù đắp cho đấy. Nhìn xem, lông đuôi của vì nước biển mà xơ xác hết cả ."
Vân Triệt tựa lưng cột buồm, đôi mắt về phía xa xăm:
"Ngươi chỉ lông đuôi. Hắc Diêm Tế sư mang , giờ còn giữ thần trí . Hắn vốn là kẻ nóng nảy nhất trong chúng ."
Bắc Ngạn rót một chén nước ấm đưa cho Khương Mạn, giọng trầm :
"Hắc Diêm mạng lớn, sẽ . Ngày ở vùng băng nguyên, từng gấu tuyết vây hãm ba ngày đêm vẫn bò . Điều lo là Đảo Hắc Xà... nơi đó những trận pháp cổ xưa mà ngay cả tộc Hổ Tuyết cũng e dè."
Khương Mạn khẽ mở mắt, sang Diệp Chi đang im lặng quan sát:
"Còn ngươi, hươu con? Ngươi đang sợ ?"
Diệp Chi mỉm thanh thoát, đôi mắt xanh lục bảo phản chiếu ánh lửa:
"Có đại nhân ở đây, Diệp Chi sợ. Chỉ là... thấy gắn bó như , cảm thấy thật may mắn khi gặp .
Tộc Bạch Hươu của vốn lùi sâu rừng thẳm từ lâu, từng nghĩ sẽ cảm giác một 'gia đình' như thế ."
Kim Ngạo hừ lạnh một tiếng nhưng bàn tay ném thêm một thanh củi đống lửa:
"Gia đình cái gì chứ? Đợi cứu Hắc Diêm về, đ.á.n.h cho một trận vì tội để bắt , Mạn Mạn vất vả thế ."
Khương Mạn nhếch môi, một nụ hiếm hoi hiện khuôn mặt xinh :
"Được , đều nghỉ . Dù chuyện gì xảy , cũng sẽ đưa các ngươi về tộc Sói an . Ta... còn nợ Kha Sa một lời hứa."
Câu của cô như một liều t.h.u.ố.c an thần, khiến gian chiếc bè trở nên ấm áp lạ kỳ.
họ ngờ rằng, sự yên bình đó chính là dấu hiệu của cơn bão sắp tới.
Sáng ngày thứ tư, sương mù dày đặc bao phủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-qua-thu-the-toi-luoi-bieng-lam-ca-man-2/chuong-7-lam-be-vuot-bien-toc-nhan-ngu.html.]
Trong khi cả đám đang tập trung cảnh giác sương mù từ xa, Hồ Phỉ, gã hồ ly điệu đà nhất thế gian, đang thong thả soi gương bên mạn bè.
Trên cổ lấp lánh chiếc vòng ngọc trai đen quý hiếm, cổ tay đeo vòng vàng ròng đính đá quý mà "tích góp" bấy lâu.
Dưới làn nước xanh thẳm, những đôi mắt long lanh bắt đầu dõi theo sự phản chiếu của ánh nắng đống trang sức .
"Nhìn kìa, thứ lấp lánh ... thật ."
Những tiếng thì thầm ríu rít như tiếng hát vang lên từ đáy bè.
Đột nhiên, mặt biển đang yên bình bỗng nổi sóng dữ dội.
Những chiếc đuôi cá sặc sỡ quất mạnh mạn bè.
Tộc Nhân Ngư, những kẻ vốn kiêu ngạo và yêu thích những thứ lấp lánh, lao lên khỏi mặt nước.
Một thú nhân ngư xinh nhưng đôi mắt đầy vẻ cợt nhả chỉ tay Hồ Phỉ:
"Gã hồ ly , để đống đồ trang sức đó và xuống đây chơi với chúng , sẽ cho ngươi tiếp!"
Hồ Phỉ xanh mặt, ôm c.h.ặ.t lấy đống vòng vàng:
"Cút lũ cá hôi hám! Đây là đồ Mạn Mạn khen , các ngươi đừng hòng chạm !"
Sự từ chối của Hồ Phỉ lũ nhân ngư tức giận.
Chúng đồng loạt cất tiếng hát mê hoặc khiến Kim Ngạo và Vân Triệt thoáng chốc lảo đảo.
Ngay đó, một cột nước khổng lồ từ đáy biển bùng phát, hất tung chiếc bè gỗ thành từng mảnh vụn.
Giữa cơn hỗn loạn, Khương Mạn bung tỏa sáu chiếc cánh đen, định lao xuống cứu các phu quân nhưng một trận bão biển bất ngờ, do ma thuật của nhân ngư tạo cuốn phăng tất cả một vòng xoáy trắng xóa.
Khi Khương Mạn tỉnh dậy, cô thấy đang một bãi cát trắng mịn của một hòn đảo nhỏ biệt lập.
Diệp Chi đang loay hoay dùng linh lực xanh lục để sưởi ấm cho cô, gương mặt y tái nhợt vì ngấm nước biển.
Bắc Ngạn và Vân Triệt cũng dần tỉnh , bộ dạng ướt sũng nhưng vẫn nhanh ch.óng dậy cảnh giác.
Kim Ngạo đang lôi gã Hồ Phỉ từ trong lùm cây , gã hồ ly vẫn còn ôm khư khư cái gương, mếu máo vì bộ lông bết dính.
"Đại nhân... chúng mất bè ."
Diệp Chi thều thào.
Khương Mạn dậy, phủi nhẹ cát váy, ánh mắt về phía rừng rậm rậm rạp đảo.
Nơi tuy nhỏ nhưng linh khí kỳ quái, dường như một sức mạnh cổ xưa nào đó đang ẩn giấu.
Trà trà mê kể chuyện - Kể truyện hay.
"Lũ cá đó... dám ướt y phục."
Khương Mạn nhếch môi, sát khí ẩn hiện trong đôi mắt bạc,
"Nghỉ ngơi tại chỗ, chúng sẽ 'tính sổ' với tộc nhân ngư khi tìm cách rời khỏi cái đảo quái quỷ ."