Dùng xong bữa sáng, Cố Tiêu Trạch dẫn theo Tư Vãn Ninh cùng thuộc hạ khởi hành bằng xe ngựa. Tư Vãn Ninh vốn chẳng mặn mà gì với việc đạp thanh, nếu trong cốt truyện gốc tình tiết , nàng thà dạo chợ trong thành còn hơn. Núi Thanh Thành ở ngoại ô, khỏi thành xe ngựa mất gần một canh giờ mới tới nơi.
Tư Vãn Ninh tựa cửa sổ, ngắm cảnh sắc thiên nhiên kỳ thú dọc đường mà thầm cảm thán. Chỉ là nghĩ đến lát nữa nơi đây sẽ nhuốm đầy m.á.u tươi, nàng thấy xúi quẩy và thật phí hoài cảnh . Nàng đầu nam nhân vẫn đang thong thả tấu chương. Vẻ mặt vân đạm phong khinh , e là chẳng ai ngờ cuộc ám sát là do cố ý dung túng. nếu như thế, Tư Vãn Ninh cũng chẳng dám cùng , nàng chê mạng dài.
Quả nhiên, ngay khi họ đến núi Thanh Thành, từ trong rừng rậm bên đường núi xông hơn mười tên sát thủ, bao vây lấy họ. Giữa thanh thiên bạch nhật, đám sát thủ mặc đồ đen từ đầu đến chân, ai mù đều phận của chúng. Cũng may Hoàn Nhi theo, nếu chắc chắn sẽ ngất xỉu vì sợ hãi.
Tư Vãn Ninh chỉ liếc một cái nhanh ch.óng lủi lưng Cố Tiêu Trạch. Nam nhân liếc nàng một cái, thế mà còn tâm trạng trêu chọc: "Nhát gan."
Tư Vãn Ninh bĩu môi, thèm cãi . Nàng võ công , trốn chẳng lẽ xông lên phía chắc!
Lại thấy nam nhân bình thản tại chỗ, đối mặt với bao nhiêu t.ử sĩ lấy mạng , ngay cả chân mày cũng nhướng một cái. Chỉ là so với ám sát , đám t.ử sĩ rõ ràng lợi hại hơn nhiều. May mắn là của Cố Tiêu Trạch đều là những kẻ kinh qua trận mạc, trong m.á.u chảy xuôi sự kiên cường và huyết tính, trận pháp và cách thức g.i.ế.c địch riêng biệt.
Chỉ là Tư Vãn Ninh ít khi trải qua những chuyện , chỉ riêng tiếng binh khí va chạm ch.ói tai vang bên tai, cùng mùi m.á.u tanh nồng nặc trong khí cũng đủ nàng nhức đầu. Nàng cố nén sự khó chịu, cơ thể theo bản năng dán sát Cố Tiêu Trạch. Nhận thấy sự tiếp cận của nàng, Cố Tiêu Trạch cụp mắt xuống . Thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng trắng bệch, đôi lông mày liễu nhíu c.h.ặ.t .
Trong mắt Cố Tiêu Trạch loé lên những cảm xúc phức tạp. Cuộc ám sát hôm nay , thậm chí rõ kẻ là ai và từng qua với những ai. Hắn cố ý mang nàng theo cũng chỉ để thăm dò, xem nàng để lộ sơ hở nào . Thế nhưng...
Cố Tiêu Trạch nheo mắt, kéo nàng phía mặt , vươn tay bịt tai nàng . Tư Vãn Ninh ngẩn , vô thức ngẩng đầu . lúc , Hệ thống đột nhiên hét lớn: Ký chủ, hướng hai giờ lưng Cố Tiêu Trạch mũi tên lén lút!
Cái gì?! Tư Vãn Ninh giật ! Nàng kịp suy nghĩ, cơ thể phản ứng nhanh hơn đại não, một tay đẩy mạnh Cố Tiêu Trạch .
Không ngờ phản ứng của Cố Tiêu Trạch cũng cực nhanh! Ngay khi nàng tay, nhanh ch.óng kéo nàng dịch sang bên cạnh vài bước. Tuy nhiên, dù động tác của coi là nhanh, nhưng vẫn nhanh bằng mũi tên ngầm. Tư Vãn Ninh chỉ thấy cánh tay đầu tiên là lành lạnh, đó là cơn đau rát truyền đến.
Phản ứng đầu tiên của nàng là sợ hãi, mà là thở phào nhẹ nhõm. May quá, nhiệm vụ suýt nữa thì thất bại! Thế nhưng nàng kịp ăn mừng xong, cổ tay truyền đến cơn đau, tiếng mắng mỏ đầy giận dữ của nam nhân vang lên đầu.
"Nàng c.h.ế.t ?!"
Tư Vãn Ninh mắng cho ngơ ngác. Thấy đầu với Chử Thạch bằng giọng lạnh lẽo: "G.i.ế.c sạch bọn chúng cho bản vương!" Chử Thạch chút bất ngờ nhưng nhanh ch.óng đáp lời.
Dứt lời, Cố Tiêu Trạch kéo Tư Vãn Ninh thật nhanh. Bước chân rộng, Tư Vãn Ninh loạng choạng chạy theo cũng kịp.
"Đau... tay ..."
Nam nhân lên cơn điên gì mà nhanh. Tư Vãn Ninh mấy rút tay nhưng Cố Tiêu Trạch nắm quá c.h.ặ.t, c.h.ặ.t đến mức nàng đau.
"Cố Tiêu Trạch, ngài..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-nhanh-ky-chu-lai-bi-chu-than-benh-kieu-du-do-roi/29-nhiep-chinh-vuong-vs-dich-nu-khong-duoc-sung-ai-29.html.]
Nàng định mắng thì Cố Tiêu Trạch thô bạo bế lên cỗ xe ngựa xuất hiện quan lộ. Động tác nhanh đến mức não bộ Tư Vãn Ninh kịp phản ứng. Sau đó cũng vén bào nhảy lên xe. Tư Vãn Ninh dọa cho lùi tít trong.
"Này, ngài..."
Lời còn dứt, rèm xe hạ xuống, bóng dáng cao lớn của áp tới. Cố Tiêu Trạch giữ c.h.ặ.t gáy nàng, cúi đầu hôn xuống. Nụ hôn của cực kỳ thô bạo, mang theo một tia giận dữ vô cớ, nặng nề và chẳng chút kỹ xảo nào. Hắn dùng sức nghiền nát đôi môi căng mọng của nàng.
Tư Vãn Ninh vặn vẹo né tránh nhưng bàn tay lớn giữ c.h.ặ.t gáy thể thoát . Nàng chống tay lên n.g.ự.c đẩy , nhưng Cố Tiêu Trạch cho phép phản kháng, nắm lấy bàn tay thương của nàng khóa c.h.ặ.t đỉnh đầu. Chỉ còn một tay, Tư Vãn Ninh căn bản đẩy nổi sự cưỡng ép của nam nhân.
"Ưm... ..." Nàng mở miệng cự tuyệt, nam nhân nhân cơ hội xâm nhập. Hơi thở mạnh mẽ của nam nhân chiếm lĩnh lấy nàng.
Tư Vãn Ninh giật , theo bản năng lùi , nhưng quấn quýt rời, truy đuổi buông. Nàng lùi một bước, tiến một bước.
"Ư..."
Nhiều Tư Vãn Ninh xoay đầu tránh nhưng đều bàn tay lớn phía gáy khống chế c.h.ặ.t chẽ. Hắn một tay nâng gáy nàng, hướng về phía . Cảm giác xa lạ khiến tim đập loạn xạ cùng sự tê dại dần lan tỏa lưng khiến đại não nàng trống rỗng. Tư Vãn Ninh vô thức túm lấy y phục của , động chịu đựng sự dây dưa. Nàng lờ mờ cảm nhận đang giận, nhưng hiểu tại giận.
Đến khi Tư Vãn Ninh gần như thở nổi, nụ hôn mất lý trí của Cố Tiêu Trạch mới dần dịu dàng . Như thể đang trấn an, nhẹ nhàng mơn trớn đôi môi nàng. Một lúc , lùi một chút, cho nàng cơ hội hít thở. Tư Vãn Ninh nhịn thở dốc từng ngụm lớn.
Hương vị của nam nhân vẩn vương trong từng thở, khiến sâu trong cơ thể nàng dâng lên một cảm giác thẹn thùng. Đôi mắt đen láy vì hoảng hốt và lúng túng mà phủ một lớp nước mỏng mờ ảo. Ánh mắt Cố Tiêu Trạch trượt xuống đôi môi vì hôn mạnh mà trở nên bóng loáng nước. Hắn chằm chằm một lúc lâu mới thong thả đầu , ôm eo nàng đỡ dậy.
Tư Vãn Ninh lấy bình tĩnh, giận dữ đẩy , nhưng phát hiện tay mềm nhũn chẳng còn chút sức lực nào.
"Ngài... buông !" Nàng lớn tiếng quát, nhưng âm thanh phát mềm mại và ngọt lịm. Tư Vãn Ninh nhịn ngậm miệng , chuyển sang vặn vẹo cho chạm .
"Đừng cử động nữa." Cố Tiêu Trạch ấn c.h.ặ.t eo nàng, giọng trầm thấp khàn đục, ẩn chứa một sự đe dọa đầy tình tứ khiến tim Tư Vãn Ninh hẫng một nhịp.
Không từ lúc nào xe ngựa lăn bánh quan lộ. Xe rung lắc khá mạnh, nhưng Tư Vãn Ninh thấy quá xóc vì nàng gần như nam nhân ôm trọn trong lòng. Cố Tiêu Trạch ôm lấy nàng, lấy từ ngăn kéo bàn thấp một cái lọ. Hắn vén tay áo nàng lên, thấy cánh tay trắng nõn mũi tên ngầm quẹt qua một vệt m.á.u. Vết xước sâu nhưng vẫn đang rỉ m.á.u.
Ánh mắt Cố Tiêu Trạch lạnh, nhưng lời hiếm khi mang theo một tia dịu dàng: "Ráng nhịn một chút." Nói xong cũng chẳng đợi Tư Vãn Ninh phản ứng, rắc bột t.h.u.ố.c cầm m.á.u lên.
"Ư... đau quá!" Nàng đau đến mức nước mắt trào , từng giọt kìm lăn dài má, rơi lã chã xuống tay áo .
Lòng Cố Tiêu Trạch trỗi dậy một cơn giận tên: "Biết đau lúc nãy còn dám lao tới?"
"Thì chẳng vì cứu ngài ... ngài còn mắng nữa..." Tư Vãn Ninh uất ức chịu nổi, nước mắt càng rơi dữ dội hơn.
Cố Tiêu Trạch vốn còn định trách thêm vài câu, thấy nàng uất ức như thì chẳng tài nào lời nữa.