"Cô nương!"
Vừa thấy Tư Vãn Ninh, Hoàn Nhi cấp thiết chạy lên phía .
"Vừa thế! Làm Hoàn Nhi sợ c.h.ế.t!"
Không là tìm nàng bao lâu mà cô bé chạy đến mức mồ hôi nhễ nhại. Thế nhưng dù , tay cô bé vẫn quên xách theo hộp bánh ngọt mà Tư Vãn Ninh ăn.
Tư Vãn Ninh thấy áy náy, vội vàng đưa tay đón lấy hộp thức ăn, giải thích: "Vừa phía tiếng ồn ào, tò mò nên qua đó xem náo nhiệt một chút."
"Náo nhiệt gì thế ạ?" Hoàn Nhi hiếu kỳ.
"Không là tiểu thư nhà nào xảy tranh chấp, cũng rõ lắm."
Tư Vãn Ninh quá nhiều. Những gia đình thể tham gia tiệc Hạ Hoa của Trưởng công chúa đều đơn giản, Hoàn Nhi là một nha , nhất nên quá nhiều. May mắn Hoàn Nhi tính cách thích hóng hớt, nàng cũng tò mò hỏi đến cùng.
"Vậy cô nương, chúng chỗ yến tiệc chứ?"
"Không , bánh ngọt cũng mang đến , tìm một chỗ yên tĩnh gần đây ăn thôi."
Có Chiêm thị ở đó, nàng xuất hiện cũng chỉ để xem bà diễn kịch mẫu từ t.ử hiếu, chi bằng tìm nơi thanh tịnh ăn no uống đủ.
Tuy nhiên, nơi đông thì dễ xảy phân tranh. Chủ tớ Tư Vãn Ninh hưởng thanh nhàn bao lâu thì phía tiệc sen xảy chuyện. Nghe đồn một con thuyền lật, mấy vị tiểu thư thuyền đều ngã xuống hồ, cảnh tượng hỗn loạn vô cùng. Hơn nữa lúc đó khách nam đều mặt, e là tư thái rơi xuống nước của các quý nữ đều thấy hết .
Chuyện e là dễ kết thúc. Trưởng công chúa vốn là trọng sĩ diện nên tức giận, hạ lệnh tra rõ. Tư Vãn Ninh thì rõ chuyện , chẳng qua là "trộm gà thành còn mất nắm gạo" thôi. Muốn tính kế nữ chính, kết quả nữ chính chỉnh đốn ngược .
Lúc nha của Chiêm thị tìm đến, các cô nương rơi xuống hồ đưa đến sương phòng để trấn an, nên Tư Vãn Ninh thấy bộ dạng t.h.ả.m hại của mấy đó.
Không khí trong U Hương Uyển vô cùng trang nghiêm, mẫu của mấy nạn nhân đang vây quanh Trưởng công chúa sụt sùi nước mắt. Trưởng công chúa vẻ mặt giận dữ vị trí chủ tọa. Còn phu nhân, tiểu thư nhà quan khác đều lộ vẻ hoảng sợ sang một bên, dám thở mạnh.
Cả sảnh đường nặng nề đến mức kỳ quái. Ban đầu Tư Vãn Ninh tưởng là Trưởng công chúa nổi nóng. Chờ khi trong mới phát hiện, trong tiền sảnh chỉ Trưởng công chúa mà Cố Tiêu Trạch cũng ở đó!
Tư Vãn Ninh vội vàng cúi đầu, khi hành lễ vội vã thì trốn lưng hai .
Tư Vãn Ninh: Hệ thống, cũng ở đây? Trong nguyên tác đoạn ?
Hệ thống: Không nha, trong nguyên tác Cố Tiêu Trạch thấy tiệc Hạ Hoa quá vô vị nên rời sớm.
Tư Vãn Ninh: Vậy giờ là thế nào?!!
Hệ thống cũng lắm! Cố Tiêu Trạch hạng thích lo chuyện bao đồng, tuyệt đối vì mấy cô nương ngã xuống hồ mà chủ trì công đạo. Hơn nữa sắc mặt Trưởng công chúa, dường như cũng bà mời Cố Tiêu Trạch đến.
Dù chuyện của các cô nương, trắng cũng chỉ là chút xích mích của nữ nhi. Làm lớn chuyện vốn mất mặt, kết quả còn Nhiếp chính vương thấy. Với tính cách trọng thể diện của Trưởng công chúa, bà chủ động rước Cố Tiêu Trạch tới. Nói cách khác, vị Nhiếp chính vương là mời mà đến.
Chủ động tới, chứng tỏ nơi thứ gì đó hoặc chuyện gì đó khiến hứng thú. Là thứ gì thu hút sự chú ý của ? Chẳng lẽ là...
Tư Vãn Ninh thót tim một cái, liếc về phía nữ chính. Chẳng lẽ vụ ở hòn non bộ, Cố Tiêu Trạch bắt đầu hứng thú với nữ chính ?! Nhận khả năng , Tư Vãn Ninh cảm thấy trời như sụp đổ! Không ngờ phòng tới phòng lui vẫn đổi diễn biến cốt truyện! Đây mới là nhiệm vụ đầu tiên thôi mà thất bại ?!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-nhanh-ky-chu-lai-bi-chu-than-benh-kieu-du-do-roi/8-nhiep-chinh-vuong-vs-dich-nu-khong-duoc-sung-ai-8.html.]
Trong đại sảnh U Hương Uyển.
Tiếng thút thít và lời tố cáo của các phu nhân thỉnh thoảng vang lên. Đôi khi một hai tiếng kích động cao v.út nhưng cũng nhanh ch.óng đè nén xuống.
Cố Tiêu Trạch chủ tọa, ánh mắt đạm mạc lướt qua các phu nhân và tiểu thư trong sảnh, như thể đang xác nhận điều gì đó. Hắn thiết với các tiểu thư trong kinh thành, một ai thể gọi tên. Cố Tiêu Trạch xoay chuyển chiếc nhẫn tay, khi lướt qua một lượt, cuối cùng tầm mắt dừng Tư Vãn Ninh.
Chỉ vì phản ứng của nàng khác hẳn với những khác mặt tại đây. Đột nhiên xảy chuyện các quý nữ rơi xuống hồ, các nữ quyến mặt nếu vội vã tránh họa và phủi sạch quan hệ thì cũng là nỗi đau của khác hoặc tỏ vẻ liên quan. Chỉ nàng, ngoài việc chút hoảng loạn còn tâm trí quan sát khác. Mà nàng quan sát chính là .
Cố Tiêu Trạch khẽ nhướng mày một cách khó nhận . Trong các nữ quyến ở đây, ít nhân cơ hội lén . lén lút mà gan lớn đến mức cứ như thì chỉ nàng.
Phản ứng khác hẳn với lúc ở hòn non bộ lúc nãy. Khi đó nàng đến đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên, cứ như thể là hồng thủy mãnh thú . Cho nên Cố Tiêu Trạch cũng chỉ nhớ rõ vóc dáng của nàng...
Vóc dáng...
Nghĩ đến đây, Cố Tiêu Trạch Tư Vãn Ninh thêm một cái. Đáng tiếc vóc dáng nàng so với hai phía phần gầy hơn, cố tình trốn . Nếu nàng cứ lén lén lút lút thò đầu thì Cố Tiêu Trạch cũng chẳng chú ý tới nàng . Thái độ ... chút tương đồng với thiếu nữ ở am đường khi xưa.
Ngoài , nàng "ưu ái" còn thêm một nữa. Cố Tiêu Trạch thuận theo tầm mắt của Tư Vãn Ninh qua, thấy cô nương lúc nãy khó ở hòn non bộ. điều gì đặc biệt cả. Còn mấy kẻ lúc khó nàng thì dường như đều mặt ở sảnh . Hắn xoay xoay chiếc nhẫn, trầm tư.
lúc , Trưởng công chúa đột nhiên lên tiếng.
"Nhiếp chính vương thấy thế nào?"
Cố Tiêu Trạch chậm rãi thu hồi suy nghĩ, thản nhiên : "Bản vương chỉ ngang qua, chuyện trong phủ tự nhiên vẫn do cô mẫu chủ."
Ngụ ý chỉ tới xem chuyện gì đang xảy , còn chuyện xử lý thế nào là do Trưởng công chúa quyết định, ý kiến và cũng định can thiệp.
Trưởng công chúa bèn thở phào nhẹ nhõm. Ban đầu thấy mời mà đến, Trưởng công chúa còn lo lắng trong các cô nương rơi xuống hồ yêu thương , tới để đòi công đạo. Hơn nữa còn phiền lòng chuyện xử lý sẽ mất mặt ngay tại chỗ. Dù vị điệt nhi của bà khi tuyệt tình thì chẳng cần ngươi là ai, cũng chẳng nể mặt mũi tình cảm gì. Trưởng công chúa ở tuổi , cầu quyền lực gì, chỉ cầu thể diện thôi.
Giờ lời khẳng định của Cố Tiêu Trạch, Trưởng công chúa cũng yên tâm hơn nhiều. Chuyện dù cũng xảy tại nhà , tra xét rõ ràng khó. Không lâu , vụ rơi xuống hồ cũng sáng tỏ. Hóa là tự tự chịu. Kết quả , những nạn nhân lúc nãy còn đang tố cáo đều im bặt.
Cố Tiêu Trạch hứng thú với những việc vặt vãnh , dậy cáo từ: "Điệt nhi còn công vụ xử lý, xin phép cáo từ ."
Trưởng công chúa gượng : "Triều vụ quan trọng, điệt nhi cứ việc ."
Cố Tiêu Trạch khẽ gật đầu.
Trước khi rời , liếc về phía Tư Vãn Ninh một cái. Lúc trông nàng cực kỳ ngoan ngoãn, khác gì những khuê tú khác trong sảnh. Hắn mân mê chiếc nhẫn, sải bước rời .
Trên đường , Chử Thạch thấy dường như vẫn đang suy nghĩ điều gì đó, bèn cẩn thận hỏi một câu: "Vương gia, chăng vụ rơi xuống hồ vẫn còn ẩn tình? Có cần thuộc hạ tra ?"
"Không cần."
Chử Thạch lộ vẻ khó hiểu. Nếu định tra, lúc nãy còn đích qua đó. Vương gia nhà giống thích quản chuyện bao đồng.
Chỉ Cố Tiêu Trạch : "Tra danh tính cô nương xông lên hòn non bộ lúc nãy và những việc nàng trong ba tháng gần đây."
"Rõ, Vương gia!"