Cứ như thêm một ngày trôi qua.
Chăm sóc Cố Tiêu Trạch thực việc gì quá khó khăn. Hắn kén chọn chuyện ăn uống, cho chút bánh bao rau xanh là thể xong bữa. Điều lúng túng duy nhất chính là việc t.h.u.ố.c mỗi ngày. May mà bệnh hợp tác, giúp Tư Vãn Ninh bớt ít tâm sức.
Hôm nay, Thúy Chi đến muộn hơn thường lệ.
"Một lũ tiểu ni thối tha, chẳng qua là tụng vài câu kinh thôi mà, thật coi là nhất."
Ả vẻ gặp chuyện gì đó vui, sắc mặt tệ, cửa c.h.ử.i bới om sòm, thái độ đối với Tư Vãn Ninh đương nhiên càng thêm phần thiếu kiên nhẫn.
Tư Vãn Ninh ngược rõ lý do tại . Thậm chí chuyện còn do một tay nàng thúc đẩy. Thế nên đối với thái độ của ả, Tư Vãn Ninh chỉ coi như thấy. Nàng liếc phần cơm trong hộp thức ăn, thấy cắt xén định mức thì càng lười để ý đến ả.
Thấy nàng bận tâm đến sự chậm trễ của , Thúy Chi cảm giác như một tên hề đang diễn kịch độc thoại. Ả khỏi thẹn quá hóa giận: "Ăn nhiều thế mà chẳng thấy béo lên chút nào. Người ngoài tưởng Phu nhân ngược đãi cô nương đấy."
Vốn tưởng rằng sẽ thấy Tư Vãn Ninh tức giận hoặc tủi đúng như ý , ngờ Tư Vãn Ninh nở một nụ nhẹ với ả. Thúy Chi bỗng thấy rợn một cách khó hiểu, theo bản năng lùi một bước. Đợi đến khi phản ứng , ả liền chút giận cá c.h.é.m thớt. Ả định mở miệng nữa thì thấy Tư Vãn Ninh thong thả dùng bữa. Cơn giận đó tức khắc nghẹn ở cổ họng, lên xuống xong.
"Hừ, chẳng qua là hạng sủng ái..."
Chỉ điều dù sủng ái đến , nàng vẫn là con gái của Tế t.ửu*, thế nên dù ngày thường Thúy Chi hầu hạ tận tâm nhưng cũng dám bắt nạt quá lộ liễu. Ả vuốt lọn tóc, rời . khi đến cửa nhớ chuyện gì, ả trở , lấy từ đáy hộp thức ăn một quyển sổ.
*tế t.ửu: hiệu trưởng
"Đây là kinh Phật mà Lão phu nhân đốt, Phu nhân dặn cô nương chép cho cẩn thận, cô nương đừng quên, kẻo Lão phu nhân trách tội xuống thì ."
Nói xong, ả liền bày vẻ mặt đắc ý Tư Vãn Ninh, cố gắng tìm chút vẻ bằng lòng tủi mặt nàng, dường như chỉ như mới chứng minh điều gì đó. Tuy nhiên ả thất vọng. Đối với những mánh khóe nhỏ nhặt , Tư Vãn Ninh càng thể phản ứng. Thúy Chi đành tẻ nhạt bĩu môi, rời .
Ả , Tư Vãn Ninh cũng thu dọn một chút sang phòng bên cạnh. Cố Tiêu Trạch thức giấc, đang bên cửa sổ đổ nát sưởi nắng. Nghe thấy tiếng đẩy cửa, nghiêng đầu.
"Hôm nay nắng vẻ ."
Tư Vãn Ninh liếc một cái, coi như thấy, tiếp tục đóng vai cô nàng câm của . Dù còn tráo đổi công lao sang cho khác, thể để công cốc ở đây !
Dường như quen với thái độ phản hồi của nàng, Cố Tiêu Trạch thong dong rời khỏi bên cửa sổ. Không ngờ vì thấy, suýt chút nữa vấp ngã. Tư Vãn Ninh vội vàng buông đồ vật trong tay xuống để tới đỡ . áp sát, cánh tay một bàn tay lớn dùng lực nắm c.h.ặ.t.
Bàn tay đàn ông lớn, chỉ một tay thể kiểm soát một bên cánh tay nàng. Tư Vãn Ninh kéo theo quán tính ngã lòng . Trong khoảnh khắc, nàng cảm thấy như đ.â.m sầm một bức tường thịt cứng rắn. Nàng theo bản năng túm lấy cánh tay để vững, liền thấy đỉnh đầu truyền đến một tiếng rên hừ nhẫn nhịn.
"Ưm..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-nhanh-ky-chu-lai-bi-chu-than-benh-kieu-du-do-roi/4-nhiep-chinh-vuong-vs-dich-nu-khong-duoc-sung-ai-4.html.]
Tư Vãn Ninh lúc mới nhận va trúng vết thương của . Nàng vội vàng lùi nửa bước, kiểm tra phần bụng nơi vết thương nghiêm trọng nhất. mới định kéo vạt áo , tay ấn .
"Cô nương..." Hắn khựng một chút, "... tại hạ ."
Hử? Tư Vãn Ninh chậm mất nửa nhịp mới phản ứng , hành động của nàng ở thời đại thuần túy là đang "giở trò lưu manh" đây mà! Má nàng bỗng đỏ bừng, bàn tay đang cầm dải thắt lưng của chẳng khác nào đang cầm một củ khoai lang nóng bỏng tay!!
Trong căn phòng bên lớn, một nam một nữ đối diện . Ánh nắng từ ngoài cửa sổ chiếu , vặn đàn ông chắn ở phía . Nhìn thoáng qua, bóng dáng nhỏ nhắn dường như đang nam t.ử ôm gọn lòng. Trong khí lan tỏa một sự ngưng trệ đầy ám .
Tư Vãn Ninh đỏ mặt, mặt hiếm khi lộ vẻ lúng túng. Điểm bất lợi của việc thể chuyện lộ rõ còn gì nghi ngờ ngay lúc ! Nàng giải thích đang giở trò lưu manh, nhưng ngặt nỗi bây giờ thể chuyện, chỉ thể đỏ mặt tự bực bội.
May mà đương sự đại từ đại bi, chậm rãi buông cánh tay nàng , mò mẫm trở đống cỏ khô.
"Hôm nay phiền cô nương ."
Tư Vãn Ninh liếc một cái, theo bản năng xoa xoa cánh tay. Cảm giác nơi chạm dường như vẫn còn lưu nhiệt độ cơ thể . Nàng gì, chỉ đặt bữa sáng xuống cạnh tay , sang xử lý đống băng gạc khi t.h.u.ố.c. Những thứ lát nữa đều đem đốt để tránh để dấu vết. Hơn nữa Tư Vãn Ninh còn chu đáo lấy nước sạch cho Cố Tiêu Trạch để thể lau rửa cơ thể.
Mục đích là để thể ghi nhớ sự chu đáo , sớm ngày nảy sinh tình cảm với "ân nhân" mà nàng sắp xếp, giúp nàng sớm thành nhiệm vụ để rời . Nghĩ đến đây, Tư Vãn Ninh như tiếp thêm sức mạnh, chút bối rối lúc nãy sớm nàng quăng đầu.
Còn Cố Tiêu Trạch. Hắn ăn bánh bao chay trong tay, ánh mắt di chuyển theo động tác của Tư Vãn Ninh. Thị lực của lúc tuy hồi phục , nhưng mấy ngày nay thể thấy vài bóng mờ , chỉ là rõ ràng lắm. Ví dụ như thiếu nữ mắt, chỉ thể thấy vóc dáng của nàng chứ thể rõ dung mạo. Thứ quen thuộc nhất ở nàng chỉ mùi hương .
Nghĩ đến đây, trong đầu Cố Tiêu Trạch hiện lên cảm giác khi nàng kéo ngã lòng . Cùng với đôi cánh tay mảnh khảnh . Dường như chỉ cần dùng sức một chút là thể bẻ gãy ... Ánh mắt Cố Tiêu Trạch khẽ động, "" về phía đang xổm đất đốt băng gạc.
"Nha của nàng... dường như lời cho lắm."
Nghe , động tác của Tư Vãn Ninh khựng một chút. Quả nhiên, ngay là thính lực của Cố Tiêu Trạch ! May mà những ngày qua nàng luôn giữ kẽ mở miệng, còn dùng thủ đoạn cố gắng đuổi Thúy Chi chỗ khác, nếu thì bí mật của nàng Cố Tiêu Trạch sạch ! Tư Vãn Ninh khỏi cảm thấy may mắn vì sự xa trông rộng của . Sau đó tiếp tục phớt lờ lời .
Cố Tiêu Trạch đợi một lát vẫn thấy nàng phản hồi, ban đầu chút u ám, nhưng nhanh thấy buồn . Rồi thấy thiếu nữ
nhỏ ôm chậu đồng chạy "lạch bạch" rời . Giống hệt như mấy ngày . Hắn tại chỗ, ngón tay mân mê cọng cỏ khô, cả ẩn trong bóng tối, đang suy tính điều gì.
Cứ thế thêm vài ngày trôi qua. Hôm nay lúc Thúy Chi đến, ả bâng quơ cảnh báo nàng một câu: "Nghe núi chuyện, hôm nay khá nhiều quan sai tới, cô nương nếu việc gì thì nhất đừng ngoài, tránh gặp kẻ gian, tự rước họa ."
Nghe , động tác nhai của Tư Vãn Ninh đang uống cháo bỗng khựng . Tư Vãn Ninh hỏi trực tiếp hệ thống: Có quan binh tới ? Là địch bạn?
Hệ thống: Đều cả đấy ký chủ.
Tư Vãn Ninh khẽ cau mày. Xem vị ở Bộ Binh tìm mãi thấy xác Cố Tiêu Trạch, khẳng định trúng độc trốn đó nên bắt đầu lùng sục . Chỉ là của Cố Tiêu Trạch tìm đến , là kẻ thù chính trị của đến .
Điều Tư Vãn Ninh hiểu là, vốn tưởng Cố Tiêu Trạch sẽ yêu cầu nàng liên lạc với thuộc hạ của ngay ngày thứ hai khi cứu. Không ngờ mãi mở miệng, ngược cứ ở lì trong căn phòng bên nhỏ bé để dưỡng thương. Trong lòng Cố Tiêu Trạch đang toan tính điều gì đây?