Xuyên Nhanh: Ký Chủ Lại Bị Chủ Thần Bệnh Kiều Dụ Dỗ Rồi

14. Nhiếp chính vương VS Đích nữ không được sủng ái 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cất lời nữa, khí lực của Tư Vãn Ninh phần hư nhược: "Ta... ..."

Cố Tiêu Trạch liếc nàng, ý như như : "Ồ? ngự y bẩm báo với bản vương, cô nương là do phong hàn nhập thể dẫn đến sốt cao."

Tư Vãn Ninh: "..."

thông minh thật đáng ghét!

Tư Vãn Ninh vẫn cứng miệng: "Tây Ngục ẩm thấp, dân nữ mới trúng độc, thể vẫn bình phục."

Ý tứ trong lời của nàng rõ ràng: Bệnh của nàng là thật, hơn nữa còn là vì trúng độc khỏi mà tống đại lao nên bệnh tình mới trầm trọng thêm. Nếu đây thực sự là khổ nhục kế, thì cũng là do tạo cơ hội cho nàng thực hiện!

Cố Tiêu Trạch bỗng nhiên bật : "Bản vương trái miệng lưỡi cô nương vốn dĩ lanh lợi đến thế. Xem lúc là bản vương khiến cô nương chịu ủy khuất ."

Ý

Khoan ?!!

Tư Vãn Ninh đột ngột ngẩng đầu

Chẳng trách một đại nhân vật bận rộn trăm công nghìn việc như vị hạ đích bắt nàng Tây Ngục, hóa là kẻ đến thiện! Nếu đến giờ mà Tư Vãn Ninh vẫn phản ứng kịp, thì chỉ thể là nàng quá ngu ngốc!

Nàng nhịn hỏi: "Vương gia đoán từ lúc nào?"

Thấy nàng cuối cùng cũng nhận thức vấn đề, Cố Tiêu Trạch thong thả xoay xoay chiếc nhẫn ban chỉ tay, chỉ mỉm . Điều càng khiến Tư Vãn Ninh thêm phần kinh hãi.

Nàng thực sự nghĩ mãi thông để lộ sơ hở ở . Rõ ràng họ gặp mặt chỉ đếm đầu ngón tay, và ngoại trừ khi trúng độc nàng với vài câu, thì những lúc khác căn bản hề giao lưu gì.

Cố Tiêu Trạch nhận nàng chứ?!

Chẳng lẽ...

"Là của am đường?"

Cố Tiêu Trạch trả lời, nhưng phản ứng của , nàng đoán đúng.

Tư Vãn Ninh thầm lẩm bẩm trong lòng: Thật là đáng tin mà, uổng công còn đưa bạc để bịt miệng bọn họ. Không ngờ lưng bán !

Dường như thấy lời oán trách thầm kín của nàng, Cố Tiêu Trạch nhếch môi: "Chỉ với chút bạc vụn đó của ngươi? Chẳng qua cũng chỉ mua chuộc một hai mà thôi."

Tư Vãn Ninh: "..."

Chút bạc đó thì !! Chút bạc đó là tiền chắc!! Tư Vãn Ninh trong lòng đầy vẻ phục!

Lại chậm rãi tiếp: "Nếu giữ kín một bí mật, bịt miệng tất cả mới là thượng sách. Mà bịt miệng một , cách nhất chính là diệt khẩu."

Hắn xoáy mắt nàng: "Chỉ c.h.ế.t mới thể giữ bí mật một cách tuyệt đối."

Tư Vãn Ninh tức khắc cảm thấy rùng ớn lạnh.

"Vậy nên Vương gia định... diệt khẩu dân nữ ?" Nàng run rẩy hỏi.

Cố Tiêu Trạch đáp, chỉ lặng lẽ nàng. Một lát , đột nhiên đưa tay .

Hành động khiến Tư Vãn Ninh nhớ bóng ma tâm lý bóp cổ đó, sợ đến mức vội vàng kéo chăn trùm kín đầu.

Thế nhưng, bên tai nàng vang lên một tiếng khẽ đầy trầm thấp.

"Nhát gan như thế, lúc còn dám cứu ? Hửm?"

Câu nhắc nhở Tư Vãn Ninh. Nàng ló đôi mắt khỏi chăn, lộ vẻ mong đợi: "Đã thì... coi như chúng huề nhé?"

Nàng cầu báo ân nữa, chuyện diệt khẩu cứ thế bỏ qua .

Kết quả, đàn ông tiếp tục mỉm , chỉ để một chiếc bình nhỏ rời .

Sau đó, Tư Vãn Ninh hỏi y sư mới , trong bình đó chứa d.ư.ợ.c cao trị sẹo cực phẩm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-nhanh-ky-chu-lai-bi-chu-than-benh-kieu-du-do-roi/14-nhiep-chinh-vuong-vs-dich-nu-khong-duoc-sung-ai-14.html.]

"Thật khiến chẳng hiểu cả."

Rốt cuộc Cố Tiêu Trạch đang nghĩ cái gì ?

Vấn đề còn nghĩ thông suốt, một chuyện phiền lòng khác ập đến. Cố Tiêu Trạch vị tiểu thư nhà Cấp sự trung cứu , kế hoạch "di hoa tiếp mộc" coi như hỏng bét.

Điều nghĩa là kế hoạch của nàng một nữa thất bại, nàng cũng cách nhiệm vụ càng lúc càng xa... Tư Vãn Ninh nước mắt.

Hệ thống thấy liền lên tiếng an ủi: 【 Ký chủ, hãy nghĩ theo hướng tích cực . Cố Tiêu Trạch vốn dĩ loại vì một chút ơn huệ mà nảy sinh tình cảm, cũng quan trọng. 】

Nghĩ cũng đúng, trong cốt truyện gốc, Cố Tiêu Trạch cũng là vài tình cờ gặp gỡ nữ chính, tài hoa và lòng dũng cảm của nàng chinh phục. Ơn cứu mạng chẳng qua cũng chỉ là gấm thêm hoa mà thôi.

Thế nhưng Tư Vãn Ninh vẫn cảm thấy cực kỳ uất ức!!

May mắn , nỗi u uất cũng chỉ là nhất thời.

Điều khiến Tư Vãn Ninh hiểu chính là thái độ của Cố Tiêu Trạch. Vốn tưởng rằng thực sự g.i.ế.c nàng để diệt khẩu, nhưng mời y sư đến xem bệnh cho nàng, hơn nữa khi cơ thể hồi phục, liền sai đưa nàng về Hằng Vương phủ.

Càng kỳ quái hơn là, của Hằng Vương phủ căn bản chuyện nàng từng đưa Tây Ngục, càng nàng Nhiếp chính vương phủ một thời gian. Trong mắt ngoài, Tư Vãn Ninh vẫn luôn ở Hằng Vương phủ dưỡng thương, từng rời nửa bước.

Trải nghiệm mấy ngày trong Tây Ngục dường như chỉ là một màn hù dọa nàng mà thôi. Cố Tiêu Trạch là hạng rảnh rỗi loại chuyện ? Tư Vãn Ninh nghĩ mãi mà .

Trái , Hoàn Nhi dọa cho sướt mướt.

“Cô nương~” Vừa thấy Tư Vãn Ninh, nàng lóc chạy lên phía , đôi mắt vẫn còn vẻ kinh hoàng vị thị vệ đưa tới.

Thị vệ là của Cố Tiêu Trạch, sát khí còn đáng sợ hơn cả cấm vệ quân trong hoàng cung. Tư Vãn Ninh khẽ gật đầu với vị thị vệ , liền chắp tay cáo từ rời ngay lập tức.

“Cô nương, chứ? Có dùng hình ?! Hu hu hu, dọa c.h.ế.t Hoàn Nhi ...”

Tư Vãn Ninh lắc đầu, hỏi nàng : “Mấy ngày nay ngươi ở ?”

Hoàn Nhi sụt sịt chỉ về hướng thị vệ rời : “Hoàn Nhi cũng nữa, chỉ nhốt trong một cái viện , bên ngoài còn hai canh giữ.”

Hóa giam lỏng suốt bấy lâu, hèn chi sợ hãi đến mức . Tư Vãn Ninh đành dịu dàng an ủi vài câu.

Lúc Hoàn Nhi mới dần ngừng , nhưng nhanh lộ vẻ lo sợ: “Cô nương, dường như ai chúng từng rời khỏi Hằng Vương phủ cả...”

“Ừm, ngươi nhớ cho kỹ, cô nương nhà ngươi vẫn luôn ở Hằng Vương phủ dưỡng thương, từng rời , hiểu ?”

Hoàn Nhi thì lộ vẻ khó hiểu. nàng một ưu điểm lớn, đó là chủ t.ử gì thì nấy, dù cho bản hiểu thâm ý bên trong.

*

như Tư Vãn Ninh dự đoán, ở Tư phủ cũng hề chuyện nàng từng rời khỏi Hằng Vương phủ. Chẳng vì khi đó Hằng Vương phi chủ động giữ Tư Vãn Ninh ở dưỡng thương mà Tư phụ lầm tưởng rằng Vương phi ý nàng bằng con mắt khác.

, khi Tư Vãn Ninh trở về phủ, nàng chợt nhận cha vốn luôn coi nàng như khí nay trở nên ôn hòa với nàng hơn hẳn. Ngay cả Chiêm thị, kẻ vốn ngấm ngầm bạc đãi nàng, nay cũng thể tỏ vẻ ân cần hỏi han lưng , thậm chí còn định điều thêm hai tì nữ đến hầu hạ nàng.

Tư Vãn Ninh từ chối. Chỉ một Hoàn Nhi đủ khiến nàng tốn công né tránh , nếu thêm hai kẻ nữa canh chừng nhất cử nhất động, nhiệm vụ của nàng thành cho .

Cứ như , chớp mắt một tháng trôi qua.

Vết thương cổ Tư Vãn Ninh lành hẳn. Nhờ loại cao trị sẹo thượng hạng mà Cố Tiêu Trạch đưa cho, cổ nàng hề để bất kỳ vết sẹo nào.

Hoàn Nhi – vốn luôn lo lắng nàng sẽ vì vết sẹo mà khó gả – cuối cùng cũng thể thở phào nhẹ nhõm. Thấy Tư Vãn Ninh lúc nào cũng giữ vẻ mặt mấy để tâm, nàng buồn bực lẩm bẩm: “Cô nương, chẳng lo lắng chút nào ?”

“Bởi vì cô nương nhà em còn chuyện khác đáng lo hơn.”

“Chuyện gì ạ?”

Tư Vãn Ninh lắc lắc thiệp mời trong tay.

Tiệc thôi nôi con trai Hằng Vương, Hằng Vương phi thế mà gửi thiệp mời riêng cho nàng. Vinh dự mà khác khao khát , đối với Tư Vãn Ninh mà chẳng chuyện lành gì.

Hoàn Nhi hiểu: “Đây chẳng là chuyện ? Sau khi nhận thiệp, thái độ của phu nhân đối với đều đổi hẳn đấy.”

Quả thực cũng là chuyện . Ví dụ như trong cốt truyện gốc, Cố Tiêu Trạch sẽ xuất hiện tại tiệc thôi nôi, nàng thể thoải mái thư giãn một chút. Thêm nữa, thiệp mời do Cố Tiêu Trạch bảo Hằng Vương phi , chứng tỏ vị Nhiếp chính vương quyền khuynh thiên hạ tạm thời vẫn nhớ đến một nhân vật nhỏ bé như nàng.

Chỉ là, đôi khi càng chuyện gì xảy thì nó càng tìm đến.

Bạn cần đăng nhập để bình luận