Xuyên Nhanh: Ký Chủ Lại Bị Chủ Thần Bệnh Kiều Dụ Dỗ Rồi

24. Nhiếp chính vương VS Đích nữ không được sủng ái 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Sao thế? Không thích ?"

Thấy nàng im lặng, Cố Tiêu Trạch lên tiếng hỏi.

"... Quá quý trọng ..."

"Cảm thấy bản xứng?"

Thế thì , đối với Tư Vãn Ninh mà , chuỗi vòng tay cũng chỉ là vật ngoài , gì gọi là xứng xứng. Chỉ là... cảm thấy nó quá thu hút sự chú ý mà thôi.

Như thể nàng đang nghĩ gì, Cố Tiêu Trạch nhạo nàng: "Nhát gan."

Tư Vãn Ninh: "..."

Thấy nàng vui mà chu môi lên, mới giống như trêu chọc đủ , : "Bản vương cho nàng, nàng cứ việc nhận lấy."

Tư Vãn Ninh cảm thấy đ.á.n.h giá cao nàng . Với phận địa vị của nàng, một cây trâm đủ khiến ghen ghét, chi còn thêm một chuỗi vòng tay. Nàng thể tưởng tượng phản ứng của đám quyến thuộc quan viên trong kinh thành khi chuyện sẽ như thế nào.

Lại : "Cho dù bọn họ chướng mắt, cũng nhịn."

Tư Vãn Ninh: "..."

Giọng điệu duy ngã độc tôn đúng là phong cách của .

Cũng may Tư Vãn Ninh nghĩ thoáng. Cố Tiêu Trạch chỉ tặng nàng, cũng nhất định đeo tay. Chỉ cần đeo ngoài khoe khoang, ai mà nàng chuỗi vòng chứ~

Ai ngờ Cố Tiêu Trạch đoán nước của nàng. Hắn lười biếng tựa thành xe ngựa, thong thả : "Đeo , tháo xuống."

Tư Vãn Ninh: "..."

Kẻ lẽ là con sán trong bụng nàng ?!!! Nàng u oán . Nếu ánh mắt thể đ.â.m xuyên , nam nhân mặt sớm nàng đ.â.m vài trăm nhát !

Nam nhân thì nhàn nhã để mặc nàng . Cuối cùng vẫn là Tư Vãn Ninh bại trận. Nàng miễn cưỡng đeo chuỗi vòng cổ tay.

Cổ tay Tư Vãn Ninh thon nhỏ trắng, đeo chuỗi vòng , sắc đỏ rực rỡ của san hô càng tôn lên làn da như bạch ngọc. Những hạt san hô đỏ hỏn tựa như những vệt màu rơi ngọc trắng, khiến tự chủ mà liên tưởng đến hình ảnh làn da trắng nõn nà vì dùng lực quá mạnh mà ma sát những dấu vết mập mờ.

Ánh mắt Cố Tiêu Trạch tối , cái rời một giây khỏi cổ tay nàng. Trong gian xe ngựa mấy rộng rãi, bầu khí vốn đang thoải mái dường như dần trở nên vi diệu.

Tuy nhiên Tư Vãn Ninh vẫn nhận . Con ai cũng yêu cái , tuy thấy chuỗi vòng quá nổi bật nhưng đúng là nó . Nàng giơ cổ tay lên, giọng điệu chút khoe khoang: "Đẹp ?"

"Đẹp." Nam nhân hiếm khi tạt nước lạnh. Chỉ là giọng phần khàn đục.

Tư Vãn Ninh kỳ quái liếc một cái. Lúc nàng mới lờ mờ nhận một tia mập mờ vi diệu. Dù ý thức cụ thể là gì, nhưng cơ thể bản năng mà rụt vai . Nàng vô thức buông tay dùng tay áo che khuất cổ tay.

Thấy , Cố Tiêu Trạch mới chậm rãi dời mắt .

"Về ."

"... Ồ, ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-nhanh-ky-chu-lai-bi-chu-than-benh-kieu-du-do-roi/24-nhiep-chinh-vuong-vs-dich-nu-khong-duoc-sung-ai-24.html.]

Không ngờ thế là đuổi xuống xe . Chẳng lẽ thực sự chỉ đến để tặng quà mừng dọn nhà thôi ? Tư Vãn Ninh đầy bụng nghi hoặc.

Trước khi xuống xe, Tư Vãn Ninh nghĩ bụng dù cũng nhận trân bảo quý giá thế , về lý là cảm ơn một câu. Nàng đầu , thấy nam nhân nhắm mắt, vẻ mặt vẻ mệt mỏi. Tư Vãn Ninh do dự vài giây, cuối cùng vẫn lời, nhẹ chân nhẹ tay bước xuống xe ngựa.

Đợi nàng đến viện, Cố Tiêu Trạch lúc mới từ từ mở mắt. Trong xe ngựa dường như vẫn còn thoang thoảng hương thơm nàng. Giống như con nàng , dù ở đây cũng luôn khiến vô thức để tâm.

Hắn khẽ nheo mắt, ngón tay chạm chiếc khăn tay trong túi áo. Trên đó thêu một đóa hoa đơn giản với đường kim mũi chỉ mấy khéo léo. Đầu ngón tay nam nhân vân vê vân vê vân vê vân vê kết cấu đường thêu, tâm tư dường như đặt ở đây.

Hồi lâu , mới : "Về phủ."

Không ngoài dự đoán, một cây trâm san hô và một chuỗi vòng tay khiến ít "vỡ vụn". Đặc biệt là Chiêm thị, biểu cảm mặt phong phú như bảng pha màu . Điều khiến lòng Tư Vãn Ninh phần nào cân bằng , thậm chí nàng còn thấu hiểu niềm vui thú khi trêu chọc khác của Cố Tiêu Trạch. Ngược Tư nhị thế mà chẳng phản ứng gì.

Tuy nhiên nàng vẫn đ.á.n.h giá thấp năng lực của Chiêm thị. Cứ ngỡ áp lực của Cố Tiêu Trạch ở phía , ít nhiều cũng khiến Tư tam chịu khổ một chút. Không ngờ Chiêm thị cách dỗ dành kẻ ích kỷ như Tư phụ để ông thả khỏi gia từ.

Đêm Trung thu.

Tư Vãn Ninh xuống liền thấy Tư tam cũng mặt. Nhận thấy ánh mắt của nàng, Chiêm thị liền vỗ vỗ của nàng, hiệu nàng dậy.

"Ninh nhi, con , những ngày qua cũng hối hẳn hoi, một nhà thù oán gì qua đêm, hôm nay là Trung thu, phụ con mới để nó ngoài. Thanh Thanh, mau tới tạ với tỷ tỷ con ."

Tư Khinh Khinh miễn cưỡng khuỵu gối, lí nhí: "Là sai ." Nói xong liền lườm Tư Vãn Ninh một cái cháy mặt.

Tư Vãn Ninh phản ứng gì. Nàng im, tay cầm chén thong thả nhấp một ngụm, ngay cả khóe mắt cũng liếc về phía đó lấy một cái.

Tư tam chịu nổi sự uất ức , định phát hỏa thì Chiêm thị kín đáo đè . Chiêm thị dịu dàng : "Khinh Khinh nó còn nhỏ tuổi, việc chừng mực, vốn tưởng chỉ là tỷ trêu đùa , ngờ Ninh nhi giận. Nói cũng đều trách , nuông chiều nó thành thế , chuyện gì cũng đem trò đùa ."

Một câu biến mâu thuẫn giữa hai thành trò đùa giữa tỷ , còn ám chỉ Tư Vãn Ninh hẹp hòi, vơ hết lầm về . Thời bấy giờ coi trọng đạo hiếu, cho dù là vì danh tiếng của bản , khi thấy lời Chiêm thị cũng nên lên tiếng hòa giải, chuyện lớn hóa nhỏ.

Tuy nhiên Tư Vãn Ninh ý định chuyện lớn hóa nhỏ. Nàng bất động như núi, chân mày cũng nhướng một cái. Không khí nhất thời chút ngưng trệ. Chiêm thị "ôn nhu thể " bên trái ngó bên , dáng vẻ thôi đầy vẻ ủy khuất. Người chuyện chỉ tưởng Tư Vãn Ninh cậy đúng mà tha .

Lúc , lão phu nhân vốn luôn cao cao tại thượng vui lên tiếng: "Đêm nay là Tết Trung thu, trăng tròn đoàn viên, gia hòa mới vạn sự hưng, Vãn Ninh, con là tỷ tỷ nên điều một chút."

Thế mà sang trách Vãn Ninh điều. Tuy nhiên Tư Vãn Ninh vẫn hề lay chuyển. Chiêm thị bèn liếc Tư tam.

Tư tam lập tức : "Tỷ tỷ bây giờ bấu víu Nhiếp chính vương liền coi trong nhà gì nữa, ngay cả lời của trưởng bối cũng dám ."

Tư phụ khỏi nhíu mày, trách móc Tư Vãn Ninh: "Được , ngày lễ ngày tết, những gì cần phạt cũng phạt , hơn nữa con cũng mệnh hệ gì , đừng cho đều vui."

Hóa nàng may mắn cứu, mất mạng vô ích, thì coi như là hết?!

Lúc Tư Vãn Ninh mới chậm rãi đặt chén trong tay xuống. Động tác của nàng lớn, nhưng tiếng đáy chén chạm mặt bàn vẫn khiến Tư phụ chột một cách lạ lùng. Nàng lạnh lùng quanh một lượt, cuối cùng sang Tư phụ: "Phụ cũng thấy là con gây sự vô lý?"

Tư phụ gì. Tư Vãn Ninh dứt khoát dậy: "Đã nữ nhi xin phép ở đây vui nữa, xin thứ cho nữ nhi thất lễ."

"Con...!" Tư phụ vạn ngờ nàng dám ông mất mặt công khai như , nhất thời kinh ngạc giận dữ, râu ria tức đến run lên bần bật. "Hỗn xược!" Ông đập bàn.

Thế nhưng đúng lúc , quản sự từ bên ngoài chạy : "Lão gia, thị vệ của phủ Nhiếp chính vương tới ."

Lời mắng c.h.ử.i sắp khỏi miệng Tư phụ lập tức nghẹn . Ông như ai bóp nghẹt cổ, mắt trợn ngược lên, nhưng vẫn gồng nuốt ngược lời định trong. Trông cực kỳ nực , thậm chí ngay cả động tác vẫn duy trì tư thế đập bàn.

Bạn cần đăng nhập để bình luận