Nhận chọc giận đối phương hề nhẹ, Cố Tiêu Trạch chẳng những ý định hối , mà trái còn đầy hứng thú nàng.
Tư Vãn Ninh đến tự nhiên, tức giận mặt chỗ khác: "Vương gia..."
Nàng định gì đó thì đúng lúc , phía mơ hồ truyền đến tiếng chuyện. Chẳng mấy chốc, tiếng bước chân sột soạt đang tiến về phía họ.
Phản ứng đầu tiên của Tư Vãn Ninh là tuyệt đối để ai phát hiện đang ở cùng Cố Tiêu Trạch! Nàng vội vàng dậy định tìm chỗ trốn.
Thấy , Cố Tiêu Trạch nhướng mày nhưng ngăn cản, mà chỉ lẳng lặng theo nàng. Tư Vãn Ninh ngờ đàn ông bám theo, nấp cột hành lang, xoay suýt chút nữa đ.â.m sầm l.ồ.ng n.g.ự.c .
Nàng há hốc mồm định , nhưng thấy Cố Tiêu Trạch đưa tay lên môi dấu "suỵt".
Giây , tiếng bước chân đến gần, là một nam một nữ. Nghe giọng điệu đứt quãng thể đoán tuổi đời còn trẻ, chỉ là là ai mà ở phía uống rượu, chạy đến nơi . Hơn nữa, nam nữ đơn độc xuất hiện ở đây, thế nào cũng thấy bình thường.
Quả nhiên, một lát liền truyền đến những âm thanh mờ ám. Vì quá gần, Tư Vãn Ninh nấp hành lang chỉ loáng thoáng mấy từ như "gan lớn thật", "nhớ nàng c.h.ế.t" "thương một chút"...
Ban đầu Tư Vãn Ninh vẫn kịp phản ứng, mãi đến khi những tiếng động ngày một lớn hơn, thậm chí trong tiếng vải vóc ma sát sột soạt còn xen lẫn tiếng rên rỉ của nữ nhân và thở hổn hển của nam t.ử.
Đôi mắt Tư Vãn Ninh trợn tròn vì kinh ngạc. Ở thời đại , nam nữ đính hôn mà nắm tay coi là vượt quá giới hạn, mà kẻ to gan đến mức diễn cảnh "xuân cung" ngay giữa thanh thiên bạch nhật thế !
Thật sự khiến Tư Vãn Ninh nén nổi tò mò nha!
Nàng cẩn thận thò đầu , xem rốt cuộc là ai mà phóng túng đến . Ngờ đầu mới ló , mắt tối sầm . Một bàn tay to lớn chắn ngang tầm mắt nàng.
Giọng trầm thấp của đàn ông vang lên ngay phía : "Tư cô nương, phi lễ vật thị*."
*Vật hợp lễ nghĩa thì nên
Tư Vãn Ninh: "..." Quên mất còn tên đại ma đầu ở đây.
"Lại quên mất nơi yên tĩnh, giờ xem đúng là một nơi hẹn hò lý tưởng."
Tư Vãn Ninh: "..." Thế còn hai bọn họ đến thì tính là gì...
Bên tai nàng vang lên tiếng khẽ của : "Cũng tính là ."
Bị đoán trúng tâm tư, vành tai Tư Vãn Ninh nóng bừng lên. "Vương gia đừng đem dân nữ trò đùa." Nàng gắt nhẹ, nhưng âm thanh nhỏ đến mức nếu chú ý sẽ chẳng thấy gì.
Hơn nữa, Tư Vãn Ninh vẫn quên chuyện đang giận . Nàng giơ tay định gạt bàn tay vướng víu , nhưng tiếng va chạm kịch liệt cách đó xa cho hình.
Động tác của Tư Vãn Ninh khựng , ngay đó cả nàng như thiêu đốt, nóng bừng lên. Ngay cả gò má cũng đỏ ửng theo tốc độ mắt thường thể thấy , nàng quẫn bách đến mức hận thể tìm cái lỗ nào mà chui xuống!
Phía nàng, Cố Tiêu Trạch liếc gương mặt đỏ lựng như sắp nhỏ m.á.u của nàng, khóe môi nhếch lên. Da mặt mỏng thế mà nãy còn dám đòi trộm.
Hắn khỏi lắc đầu, bàn tay che mắt nàng cho đến khi cuộc vui bên ngoài kết thúc vẫn hề rời .
Không khí mờ ám dường như vẫn tan biến. Hai yên tại chỗ, ngầm hiểu mà ai mở lời.
Nếu chân Tư Vãn Ninh vốn đang thương thể lâu, e là nàng sẽ cứ đờ đó cho đến khi sự ngượng ngùng trong lòng biến mất mới thôi.
Nhận thấy cử động nhỏ nơi bàn chân nàng, Cố Tiêu Trạch buông tay, cúi bế thốc nàng lên. Thế nhưng bế nàng thủy tạ.
Tư Vãn Ninh thoáng chút ngạc nhiên. Như thấu sự thắc mắc của nàng, Cố Tiêu Trạch thản nhiên buông một câu: "Bẩn ."
Chỉ một câu khiến Tư Vãn Ninh nhớ cảnh tượng "xuân cung" lúc nãy, nàng lập tức hổ, vội vàng thu cảm xúc mặt.
Sau màn kịch vô cùng ngượng ngùng , Tư Vãn Ninh nào còn tâm trí mà giận dỗi. Lúc , nàng chỉ lập tức trở yến tiệc, thèm ở cùng một chỗ với Cố Tiêu Trạch thêm giây phút nào nữa!
Thế nhưng còn Hoàn Nhi thì ?!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-nhanh-ky-chu-lai-bi-chu-than-benh-kieu-du-do-roi/17-nhiep-chinh-vuong-vs-dich-nu-khong-duoc-sung-ai-17.html.]
Tư Vãn Ninh chợt thắt tim . Tuy chẳng rõ đôi "uyên ương vụng trộm" là ai, nhưng những kẻ thể góp mặt trong tiệc thôi nôi của Thế t.ử thì phận chắc chắn hề tầm thường. Lỡ như Hoàn Nhi vô tình đụng mặt họ, e là tính mạng nàng khó bảo .
Nghĩ đến đây, nàng chẳng buồn quan tâm đến cái chân đau, vội vàng dậy định tìm .
Cố Tiêu Trạch khẽ nhíu mày, đưa tay chặn đường nàng: "Đi ?"
"Tỳ nữ của ..." Nàng lo lắng thốt lên.
Cố Tiêu Trạch kéo nàng trở : "Thị vệ của bổn vương đưa nàng nơi khác ."
"Từ khi nào ?"
Cố Tiêu Trạch liếc nàng một cái: "Trước khi đôi phát hiện."
Bấy giờ Tư Vãn Ninh mới thể thở phào nhẹ nhõm: "Đa tạ Vương gia."
Dù nàng quá nhiều tình cảm gắn bó với Hoàn Nhi, nhưng dù đó cũng là một mạng vô tội, nàng cách nào dửng dưng cho . Thấy , Cố Tiêu Trạch chút bất ngờ. Hắn từng chứng kiến thủ đoạn nàng đối phó với nha , cũng từng những mưu mẹo nhỏ của nàng qua mặt, thật ngờ nàng lo lắng cho sự an nguy của một tỳ nữ thấp kém đến .
"Tỳ nữ của cô nương thông minh cho lắm." Cố Tiêu Trạch thẳng thừng nhận xét.
Tư Vãn Ninh hiểu ý , nàng cũng chẳng hề né tránh: "Ít nhất thì bản tính ."
Bản tính là đủ ? Cố Tiêu Trạch cảm thấy nàng chút ngây thơ. Sống đời , chỉ lương thiện thôi là đủ.
"Dã tâm của cô nương quá nhỏ bé."
"Dân nữ chẳng qua chỉ cầu lấy những ngày tháng bình an mà thôi."
Đây chính là lời thật lòng của nàng. Lúc , Tư Vãn Ninh chỉ mong sớm ngày thành nhiệm vụ cho xong. Cố Tiêu Trạch thì lộ vẻ trầm tư.
Chẳng bao lâu , thị vệ đưa Hoàn Nhi trở . Tư Vãn Ninh về phía Cố Tiêu Trạch đang chắp một tay lưng hành lang. Nàng do dự một chút, cuối cùng vẫn kìm mà hỏi điều luôn canh cánh trong lòng: "Vương gia, ban đầu... ngài nhận dân nữ?"
Cố Tiêu Trạch liếc mắt nàng. Hắn cứ ngỡ nàng thể nhẫn nhịn mãi mà hỏi chứ. Đáng tiếc, Cố Tiêu Trạch chẳng hề ý định tiết lộ cho nàng : "Cô nương nên đấy."
Tư Vãn Ninh: "..." là một kẻ đáng ghét!
Thế là Tư Vãn Ninh ôm một bụng tức giận trở yến tiệc. Cố Tiêu Trạch tính toán thời gian vô cùng chuẩn xác, màn biểu diễn kết thúc của Lăng Ba công t.ử vặn hạ màn, đều đang lục tục kéo về phía đại sảnh.
Khi Tư Vãn Ninh khập khiễng trở về, Hằng Vương phi còn ân cần hỏi han mấy câu. Sau khi nàng vô ý trẹo chân, Vương phi còn đặc biệt sai đến chuyên tâm hầu hạ nàng.
Tư Tam thấy cảnh đó thì ghen tị đến mức vặn vẹo cả chiếc khăn tay: "Muội thấy nàng rõ ràng là cố ý, chỉ sợ khác Hằng Vương phi đối xử với nàng khác biệt mà thôi."
Tư Nhị kéo nhẹ áo : "Được , bớt . Nếu để nương mấy lời xằng bậy lúc nãy của , xem nương thu xếp !"
Tư Tam bĩu môi: "Xằng bậy gì chứ, chẳng lẽ đó sự thật !"
"Dù là sự thật chăng nữa, thì khi nhà trai mang lễ sang dạm hỏi, cũng phép rêu rao ngoài."
Tư Nhị tuy cũng ghét Tư Vãn Ninh, ở nhà thường xuyên bày trò gây khó dễ, bắt nạt nàng, nhưng trong một chuyện quan trọng, nàng vẫn phân biệt nặng nhẹ.
Cuộc đối thoại của hai họ là Tư Vãn Ninh thấy, chỉ là nàng chẳng buồn bận tâm mà thôi.
Tư Vãn Ninh thầm hỏi: [Hệ thống, rốt cuộc chân của thương thế nào ?] Nàng suy nghĩ suốt dọc đường mà vẫn hiểu nổi tại thương.
Hệ thống cạn lời đáp: [Còn thể vì nữa? Là do Cố Tiêu Trạch dùng đá b.ắ.n chân cô đấy.]
Tư Vãn Ninh: [Cái gì?!!]
Nàng lập tức bùng nổ cơn giận! Cái tên đàn ông thối tha đáng ghét ! Không ngờ dùng thủ đoạn âm hiểm đến thế! Uổng công lúc nãy nàng còn lời cảm ơn !
Nghĩ đến việc trêu đùa thêm một nữa, Tư Vãn Ninh hận đến mức nghiến răng nghiến lợi. Thế nên, khi Cố Tiêu Trạch đám đông vây quanh như vây quanh trăng, khiến các thiếu nữ thầm thương trộm nhớ, thì ở một góc khuất, Tư Vãn Ninh chỉ vẽ vòng tròn nguyền rủa mà thôi!