Sau tiệc thôi nôi, Tư Vãn Ninh phát hiện cả tháng kế tiếp chẳng chút tình tiết nào.
Bởi lẽ đây là giai đoạn phát triển tình cảm của nam nữ chính, nàng nhân lúc thể sàng lọc xem ai là phù hợp với Cố Tiêu Trạch. kể từ khi chứng kiến thủ đoạn của vị Nhiếp chính vương , nàng đối với việc bà mai trở nên vô cùng thận trọng.
Cố Tiêu Trạch quá đỗi thông minh, những cô nương tầm thường căn bản thể xoay xở nổi. Đừng đến chuyện khiến trái tim rung động, đem bán là may lắm . Vả , đẩy khác hố lửa quả thực đạo đức cho lắm.
Tư Vãn Ninh chọn nhặt , cuối cùng phát hiện hình như chỉ nữ chính mới khả năng trấn áp Cố Tiêu Trạch.
"Cuối cùng cũng vì cái nhiệm vụ kiểu ."
Đây căn bản việc dành cho mà. Hệ thống chẳng thèm nể nang chút nào: 【 Đây mới chỉ là nhiệm vụ đầu tiên thôi. Nhiệm vụ đầu mà thành thì mấy cái đừng hòng nghĩ tới. 】
Tư Vãn Ninh kêu gào một tiếng, vật giường mặc kệ đời. Hệ thống buông tha nàng, trực tiếp ném mấy trang danh sách, bắt nàng từ từ chọn lựa.
Hệ thống: 【 Đừng ườn nữa ký chủ, tình tiết Tết Khất Xảo sắp tới . 】
Tư Vãn Ninh rên rỉ một hồi, khiến Hoàn Nhi đang nỗ lực chiến đấu với đống kim chỉ cũng ngẩng đầu sang.
Dù Tư Vãn Ninh cố thôi miên bản rằng vẫn còn thời gian, nhưng chớp mắt một cái, Tết Khất Xảo đến. Ở Đại Chu triều, đây là một trong ít dịp nữ t.ử thể tự do dạo phố, trò chuyện cùng nam nhân. Vì , ngay cả những đại gia tộc quy củ sâm nghiêm cũng sẽ cho con cái ngoài vui chơi ngày .
Tư gia cũng ngoại lệ.
Từ nửa tháng , họ nhận mời của phủ An Ninh Hầu. Vốn là Tam tiểu thư của Hầu phủ đến tuổi cập kê, An Ninh Hầu phu nhân bao trọn bộ thuyền của Hỉ Lạc Phường, mời tiểu thư các phủ cùng du ngoạn hồ. An Ninh Hầu chiến công hiển hách, địa vị vững chắc trong kinh, nên quan viên đều bám lấy cành cao .
Khi Tư Vãn Ninh đến nơi, nàng thấy sự náo nhiệt hồ Thanh Dương chẳng kém gì tiệc thôi nôi của Thế t.ử đó. Có điều nàng rõ đêm nay sẽ xảy một đại sự, lúc loạn lạc lên thì chẳng ai lo cho ai.
May mà Tư phụ chỉ là một quan viên nhỏ, thuyền của Hỉ Lạc Phường cũng chỉ mấy chiếc, chia đến lượt họ thì chẳng còn chiếc thuyền nào .
Tư tam chút bất mãn: "Chỗ nhỏ chật, Hầu phủ nhầm lẫn , là lũ nô tài các tự tác chủ trương!"
Tên hạ nhân đổ oan sợ tới mức khom lưng: "Tiểu nhân dám, cho dù mười lá gan tiểu nhân cũng dám càn ạ."
"Nói dối! Ta thấy rõ ràng là ngươi tự ý sắp đặt, ý đồ hư danh tiếng Hầu phủ." Tư tam gào lên đòi tìm An Ninh Hầu phu nhân cáo trạng.
Tư Vãn Ninh ghét ả ồn ào, mất kiên nhẫn : "Nếu ở đây, ngươi thể rời ."
Thế nhưng thuyền sắp xếp theo quan hệ và địa vị, nếu lời mời mà tự tiện lên thuyền khác sẽ chê . Tư tam nghẹn họng, đó : "Chẳng ngươi giỏi lắm , chẳng bám lấy Hằng Vương phi ! Sao cũng xếp cái thuyền thế ."
"Thế ngươi ? Không thì ngậm miệng ." Tư Vãn Ninh chẳng thèm chiều chuộng ả.
Thấy Tư Vãn Ninh thật sự nổi cáu, Tư nhị hòa giải. Tư tam bĩu môi, miễn cưỡng kéo lên thuyền.
Tết Khất Xảo quả thực náo nhiệt, chỉ phố mà hồ cũng nhiều màn biểu diễn. Thậm chí còn đoàn hát cùng các trò tạp kỹ. Mặt hồ sóng sánh ánh nước, phản chiếu ánh đèn rực rỡ từ bờ.
Tư Vãn Ninh chống cằm tựa mạn thuyền, hiếm khi thư thái tâm hồn, thưởng thức phong cảnh nhân văn đặc thù của thời đại . Chỉ tiếc là sự bình yên của nàng nhanh ch.óng phá vỡ bởi sự xuất hiện của một đàn ông.
Cách đó xa, một chiếc quan thuyền màu đỏ chậm rãi di chuyển mặt hồ. Trên thuyền treo lá cờ rực rỡ thêu hình mãng xà bốn móng, đó là quy chế của Nhiếp chính vương.
Tư Vãn Ninh theo bản năng về phía mũi thuyền nhưng thấy ai. Chẳng là tâm linh tương thông do nhắc đến quá nhiều, ngay khi nàng định thu hồi tầm mắt thì một nhóm chậm rãi xuất hiện ở đầu thuyền.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-nhanh-ky-chu-lai-bi-chu-than-benh-kieu-du-do-roi/18-nhiep-chinh-vuong-vs-dich-nu-khong-duoc-sung-ai-18.html.]
Dẫn đầu chính là Cố Tiêu Trạch.
Hắn mặc một chiếc cẩm bào huyền y văn vàng vân tụ, cửa tay thêu mây lành mạ vàng, mái tóc đen b.úi gọn trong kim quán. Ánh nến nhu hòa phản chiếu lên mặt, khiến thêm vài phần phong lưu vận vị.
Bất kỳ ai cũng tuyệt đối thể ngờ đây chính là vị Nhiếp chính vương khiến dân Đại Chu danh mất vía. Nàng thầm mắng một câu trong lòng.
Nào ngờ đúng lúc , Cố Tiêu Trạch nghiêng đầu về phía nàng. Rõ ràng cách tới năm con thuyền, gần như thể rõ mặt mũi, nhưng Tư Vãn Ninh ảo giác như đang đối diện với ánh mắt của . Tim nàng đập hụt một nhịp, chột dời mắt chỗ khác.
Tư nhị và Tư tam ở bên cạnh khi thấy quan thuyền thì phấn khích chạy mũi thuyền. Tư tam reo lên: "Là Nhiếp chính vương ?!"
Tuy nhiên vì quá xa nên thể nhận diện thuyền những ai. thể quan thuyền đó chắc chắn là bậc quyền cao chức trọng. Tư tam nhịn càu nhàu: "Đều tại kẻ nào đó chẳng tích sự gì."
Tư Vãn Ninh lười nhác đáp: "Ngươi ích, nếu vội thế bơi thẳng qua đó luôn ."
"Ngươi...!"
Tư nhị can ngăn: "Thôi đừng cãi nữa, chi bằng nghĩ cách để qua đó."
Tư nhị cũng sốt ruột. Nàng chỉ kém Tư Vãn Ninh vài tháng, cũng đến tuổi nghị . Tư nhị một lòng gả nhà cao cửa rộng, Tết Khất Xảo chính là cơ hội . Tư tam liền vội vàng bảo phu thuyền: "Ông lái thuyền, mau chèo về phía bên ."
Tư Vãn Ninh vẫn nhớ rõ sự việc sắp xảy , lập tức ngăn cản: "Không , ông lái đừng ."
"Tư Vãn Ninh! Ngươi đừng quá đáng quá! Có xong đây!" Tư tam gắt lên.
Tư nhị cũng phụ họa: "Tỷ tỷ thanh cao, các sánh bằng, nhưng tỷ cũng nên ngăn cản chứ."
Thấy căn bản cản nổi họ, Tư Vãn Ninh cũng lười tốn lời: "Được thôi, nhưng lên bờ ."
Họ tìm cái c.h.ế.t, nàng thì . Tuy nhiên, họ cách bờ gần, hơn nữa xung quanh thuyền bè san sát. Đi về về như e là thuyền của Cố Tiêu Trạch xa mất . Tư nhị và Tư tam tự nhiên đồng ý, thậm chí còn nghĩ Tư Vãn Ninh đang cố tình gây khó dễ.
Ngay lúc họ đang tranh chấp, phía xa bỗng nhiên vang lên vài tiếng hét thất thanh. Ngay đó là tiếng ồn ào náo loạn liên tiếp truyền đến.
Ba tỷ Tư gia đồng thời chạy mũi thuyền. Chỉ thấy mặt hồ cách đó xa rực cháy một vùng lửa đỏ. Hình như mấy con thuyền cột bén lửa, thuyền kinh hoàng nhảy xuống hồ. Trong đó thiếu các quý công t.ử và thiên kim tiểu thư.
"Mau! Mau cứu !"
"Cô nương!"
"Công t.ử!"
Hiện trường hỗn loạn tột độ. Ông lái thuyền bụng vội vàng sai chèo qua cứu viện. Tư Vãn Ninh chằm chằm mặt hồ đằng xa, đôi mày vô thức nhíu c.h.ặ.t. Tuy sớm sẽ màn , nhưng khi trực diện chứng kiến vẫn khiến cảm thấy khó chịu.
Hoàn Nhi lo lắng: "Tiểu thư, ở đây loạn quá, chúng trong khoang thuyền ạ."
Tư Vãn Ninh định trả lời, bỗng một bàn tay bất ngờ ấn mạnh lưng nàng, đẩy một cái thật dứt khoát. Nàng kịp phòng mà rơi tõm xuống hồ.
"Tiểu thư!" Hoàn Nhi hoảng loạn hét lên.
Rơi xuống hồ, Tư Vãn Ninh vẫn thấy tiếng Hoàn Nhi thất thanh gọi "Mau cứu tiểu thư nhà với". Nàng uống mấy ngụm nước, phổi nóng rát như lửa đốt. Dù bình tĩnh, nhưng nàng cách nào khống chế bản năng hoảng loạn. Vài ngoi đầu lên ngắn ngủi, nàng nhanh ch.óng chìm xuống .