Tư Vãn Ninh cuối cùng cũng hiểu thế nào là " gán tội cho , lo gì lý do"!
Trong lòng nàng dâng lên một cỗ lửa giận. đối mặt với kẻ nắm giữ đại quyền trong tay, chút giận dỗi của nàng trở nên thật nhỏ bé, chẳng đáng để nhắc tới.
"Bình thường Vương gia đều phá án như ?"
Nàng đang chất vấn vì bằng chứng, chỉ dựa suy đoán mà định tội cho khác.
Cố Tiêu Trạch ý tứ trong lời của nàng, khẽ nhướng mày, nhưng lời thốt lạnh thấu xương: "Bản vương việc xưa nay luôn là thà g.i.ế.c lầm, còn hơn bỏ sót."
Tư Vãn Ninh một nữa nghẹn lời.
Đến lúc , nàng mới thực sự cảm nhận sâu sắc những dòng miêu tả về sự lãnh khốc vô tình của vốn chỉ nhắc qua vài câu trong nguyên tác. Một kẻ sát phạt quyết đoán như Cố Tiêu Trạch, quả thực xứng đáng với vị trí một vạn .
Thấy dậy qua khóe mắt, Tư Vãn Ninh theo bản năng căng cứng sống lưng, cảnh giác Cố Tiêu Trạch. Dáng vẻ đó giống hệt như một chú mèo nhỏ đang xù lông để phô trương thanh thế.
Cố Tiêu Trạch chú ý tới, nhưng chẳng mấy để tâm.
"Nếu Tư cô nương thể tự chứng minh sự trong sạch, thì đành để cô nương chịu thiệt thòi, ở Tây Ngục một thời gian ."
Ý gì đây?! Hắn tống nàng địa ngục trần gian đó ?!
Hơn nữa, cả triều đình ai mà , Tây Ngục thì đa phần là bằng chân, khi cáng!
Tư Vãn Ninh bàng hoàng: "Dựa cái gì?!"
"Tự nhiên là dựa việc ngươi hiềm nghi."
Tư Vãn Ninh: "..."
Không chứ, thể như ?! Hắn còn là ?!
Nàng mới giải độc xong, thể còn đang suy nhược, giờ nhốt đại lao thì khác gì đưa nàng nộp mạng?!
Tư Vãn Ninh còn tranh luận thêm, nhưng Cố Tiêu Trạch dậy thẳng ngoài.
Chẳng bao lâu , một chiếc kiệu đưa Tư Vãn Ninh vẫn còn yếu ớt đến Tây Ngục. Hoàn Nhi ở phía nước mắt ngắn dài theo, nhưng chặn ở bên ngoài.
Tây Ngục là nơi sự kiểm soát của Nhiếp chính vương, bên trong giam giữ những trọng phạm hoặc những kẻ do đích Cố Tiêu Trạch bắt giữ. Nơi quanh năm thấy ánh mặt trời, vì thế vô cùng ẩm thấp và tối tăm.
Vừa bước , Tư Vãn Ninh cảm nhận một luồng t.ử khí nồng nặc cùng mùi m.á.u tanh thể xua tan. Không là ai đang hành hình, những tiếng thét thê lương cứ vang vọng dọc theo lối .
Sắc mặt nàng trắng bệch, tự chủ mà về phía phát âm thanh. lúc , một bàn tay từ vươn , đột ngột túm c.h.ặ.t lấy cổ chân nàng.
"A!!!"
Nàng kinh hãi hét lên một tiếng. Thân thể vốn yếu ớt chịu nổi sự kinh động, loạng choạng lùi phía va thẳng một l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi như bức tường thịt.
Phía , Cố Tiêu Trạch đưa tay đỡ lấy eo nàng, đồng thời một chân dẫm nát bàn tay đang nắm lấy cổ chân nàng .
Chủ nhân của bàn tay đó rú lên t.h.ả.m thiết, ngay đó Cố Tiêu Trạch đá văng xa. Hắn liếc mắt qua, lạnh lùng lệnh: "Chặt đứt đôi tay cho ."
Tư Vãn Ninh thì run rẩy, đôi chân mềm nhũn vững. Lúc nàng thậm chí còn chẳng buồn để ý đến việc đang nam nhân ôm trong lòng. Cả nàng gần như Cố Tiêu Trạch xách bên trong.
Mãi đến khi tới một gian phòng giam dọn dẹp sạch sẽ, Tư Vãn Ninh vẫn kịp hồn. Nàng chợt cảm thấy chân ai đó nắm lấy.
Theo bản năng, nàng rụt chân thoát khỏi sự khống chế, nhưng phát hiện cổ chân nam nhân nắm c.h.ặ.t. Cùng lúc đó, một cơn đau nhói truyền đến từ cổ chân.
Tư Vãn Ninh cúi đầu xuống.
Chiếc giày chân nàng tháo , tất chân cũng lột bỏ. Cổ chân thon thả trắng ngần từ lúc nào xuất hiện một vết hằn xanh tím rõ rệt.
Tư Vãn Ninh chớp chớp mắt, mất vài giây mới phản ứng vết hằn là do kẻ lúc nãy bóp mạnh mà thành. Nếu Cố Tiêu Trạch phản ứng nhanh, lẽ cổ chân nàng bóp gãy .
Tư Vãn Ninh hít một khí lạnh. Trong cái Tây Ngục rốt cuộc giam giữ hạng gì !
Dường như thấu tâm tư của nàng, Cố Tiêu Trạch nhàn nhạt hỏi một câu: "Sợ ?"
Tư Vãn Ninh trừng mắt !
Cái mà sợ mới là lạ! Có giỏi thì đổi là bắt đây xem sợ !!!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-nhanh-ky-chu-lai-bi-chu-than-benh-kieu-du-do-roi/13-nhiep-chinh-vuong-vs-dich-nu-khong-duoc-sung-ai-13.html.]
Tư Vãn Ninh tức giận thôi, sự uất ức và phẫn nộ lấp lánh trong đôi mắt, trái khiến gương mặt vốn chút huyết sắc thêm vài phần sinh khí. Thậm chí, hai má nàng còn vì tức mà phồng lên.
Thấy thế, Cố Tiêu Trạch cúi , nàng với vẻ như : "Tư cô nương chi bằng hãy suy nghĩ cho kỹ, xem hiện giờ còn ai thể cứu ngươi."
Tư Vãn Ninh: "..."
Chẳng nhảm ?!
Khắp thiên hạ , quanh cả Đại Chu triều, ai đủ khả năng và dám cứu nàng từ tay đại ma đầu Cố Tiêu Trạch chứ!!
Huống hồ nàng vốn là kẻ cha thương, kế yêu!
Thế nên, đổi là chuyện thể nào, suy cho cùng kẻ bắt nàng đây chính là Cố Tiêu Trạch.
May mà bên trong Tây Ngục tuy chút âm u đáng sợ, nhưng nơi Tư Vãn Ninh ở vẫn xem như tạm . Có ánh nắng, chăn đệm êm ái, thêm ba bữa cơm cung cấp đúng giờ, để nàng chịu đói.
Nếu nhất quyết kể khuyết điểm, thì lẽ là những tiếng gào t.h.ả.m thiết thỉnh thoảng truyền đến cực kỳ giày vò tinh thần . Đặc biệt là cơ thể Tư Vãn Ninh vốn dĩ vẫn bình phục.
Thế nên chỉ mới qua hai ngày, nàng phát sốt.
Lúc đầu còn thể gượng chống đỡ, nhưng chẳng bao lâu sốt đến mơ màng, cả cuộn tròn trong chăn, thỉnh thoảng rên rỉ vài tiếng.
Ngay lúc nàng đang bệnh đến hôn mê bất tỉnh, Tư Vãn Ninh cảm thấy ai đó bế thốc khỏi chăn. Ngay đó, một cảm giác mát lạnh phủ lên trán nàng.
Nàng theo bản năng nép sát lạnh .
"Ưm... khó chịu quá..."
Gương mặt đỏ bừng vì sốt trông như thoa một lớp phấn hồng. Có lẽ vì quá khó chịu, dù đang hôn mê nhưng đôi lông mày lá liễu của nàng vẫn nhíu c.h.ặ.t.
Cố Tiêu Trạch cau mày.
"Vương gia?" Chử Thạch hỏi ý.
"Đi mời ngự y."
Chử Thạch lập tức nhận lệnh ngay.
Cố Tiêu Trạch rời , mà lặng lẽ đang hôn mê một lúc. Sau đó, kéo chăn bọc kín Tư Vãn Ninh, xác định để hở chút nào mới bế nàng rời khỏi Tây Ngục.
Thiên viện của Nhiếp chính vương phủ.
Ngự y , Tư Vãn Ninh liền tỉnh . Nàng màn trướng lạ lẫm đỉnh đầu, rời khỏi nơi Tây Ngục đáng sợ .
"Haiz... thật chẳng dễ dàng gì mà."
Tư Vãn Ninh cũng ngờ ngày dùng đến chiêu "khổ nhục kế" . , Tư Vãn Ninh là cố ý đổ bệnh.
Tây Ngục tuy âm u ẩm ướt, nhưng nơi giam giữ nàng thực chất hề lạnh, chăn đệm cũng đủ dày dặn. Nàng đành ban đêm đắp chăn, hứng gió lạnh, còn dội nước lên , lúc mới tự giày vò bản đến phát sốt.
Mà điều nàng đ.á.n.h cược chính là Cố Tiêu Trạch tạm thời sẽ để nàng c.h.ế.t. Ít nhất là khi đạt mục đích của , nàng sẽ c.h.ế.t.
May mắn , nàng cược đúng. Chỉ là rốt cuộc nàng đắc tội Cố Tiêu Trạch ở điểm nào.
Đang định hỏi Hệ thống về chuyện của đại ma đầu dạo gần đây, thì chính chủ tới. Tư Vãn Ninh vội vàng nhắm mắt , giả vờ như vẫn còn đang ngủ.
Chỉ tiếc là diễn xuất của nàng còn non nớt, hàng mi run rẩy bán sự ngụy trang của nàng.
Cố Tiêu Trạch khẽ lạnh một tiếng. Đồ l.ừ.a đ.ả.o.
Hắn thẳng tới xuống bên giường. Cảm nhận giường lún xuống, cùng với áp lực tự nhiên tỏa từ đàn ông, hàng mi của Tư Vãn Ninh càng run rẩy dữ dội hơn.
Nàng thật sự giả vờ nổi nữa, đành mở mắt . Vừa mở mắt chạm ngay gương mặt như của đàn ông.
Sự quẫn bách vì vạch trần khiến Tư Vãn Ninh bực bội ngượng ngùng. Nàng túm lấy chăn từ từ kéo lên, che khuất nửa khuôn mặt mũi, giọng nghèn nghẹt: "Không Vương gia từng qua 'nam nữ thụ thụ bất ' ?"
"Chưa từng." Hắn trả lời vô cùng dứt khoát.
Tư Vãn Ninh: "..."
Chỉ tiếp: "Trái , màn khổ nhục kế của Tư cô nương khiến bản vương mở mang tầm mắt ."
Tư Vãn Ninh lập tức nghẹn lời.