Nam nhân bãi triều vẫn còn đang mặc bộ mãng bào ngũ trảo. Khắp nơi rực rỡ vàng bạc mực sang trọng, những dải nhung thêu viền vàng càng tăng thêm vẻ quý phái, xa hoa, khiến dù lời nào cũng đủ run rẩy chân tay, nảy sinh cảm giác sợ hãi từ tận đáy lòng. Huống chi Tư Vãn Ninh lúc chẳng khác nào một đứa trẻ phạm .
Nàng ngoan ngoãn sang một bên, nam nhân tùy ý như cửa nhà , giận mà dám . Hoàn Nhi thấy thế liền nhanh trí chuồn mất dạng. Trong gian ngoài nhất thời chỉ còn hai bọn họ.
Tư Vãn Ninh chột , sợ đối diện với dấu vết cổ , định âm thầm đổi hướng nhưng nam nhân thấu.
"Xem Tư cô nương tỉnh rượu ."
Tư Vãn Ninh rụt cổ , im như phỗng giả vờ câm điếc. Nam nhân lạnh một tiếng, vén bào xuống sập Di Lặc.
"Lại đây."
Tư Vãn Ninh lắc đầu lia lịa. Nam nhân nhướng mày: "Sao thế? Dám dám nhận?"
"Ta ... lúc nào chứ." Hai chữ nàng cực kỳ nhỏ.
Nam nhân dứt khoát vươn tay kéo lòng, bàn tay lớn ấn c.h.ặ.t lấy Tư Vãn Ninh đang định nhảy dựng lên. Hắn kéo theo một hướng khéo, vặn để Tư Vãn Ninh chỉ cần nghiêng đầu là thấy ngay "kiệt tác" của .
Tư Vãn Ninh lập tức chột . Thế mà còn cố tình hỏi: "Tư cô nương chắc chứ?"
Tư Vãn Ninh nghẹn họng, ánh mắt đảo liếc lung tung, tuyệt đối dám . Một lúc nàng thôi: "Ngài... cái đó..."
Nàng lời , chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng đó, Tư Vãn Ninh thấy trời sắp sập đến nơi, dám cầu chứng!
Nam nhân cứ đ.â.m thủng sự trốn tránh của nàng: "Nhờ hồng phúc của Tư cô nương, bản vương hôm nay khá chú ý."
Ngụ ý là, thực sự để nguyên cái vết hôn đó mà nghênh ngang suốt cả buổi tảo triều! nàng thực sự nhớ chuyện "cầm thú" như thế từ bao giờ mà!
"Không nhớ rõ?" Nam nhân lập tức đoán nàng đang nghĩ gì.
Tư Vãn Ninh kiên quyết nhớ. trong đầu xẹt qua vài mảnh ký ức vụn vặt: cảnh nàng đùi quậy phá, cả những lúc cọ cọ cổ ... lời định liền nuốt ngược trong.
"Ngài, ngài đường che chắn một chút." Nàng thế mà còn sang oán trách .
Cố Tiêu Trạch hiếm khi chọc cho tức . Nếu là của đây, trong lòng lúc chắc đại lao . dáng vẻ thấp thỏm yên, vắt óc tìm cách bù đắp của nàng, nam nhân thấy nỡ.
Cố Tiêu Trạch ghé sát tai nàng, cố ý dọa dẫm: "Tư Vãn Ninh, gan của nàng lớn thật đấy."
Tư Vãn Ninh cũng tự thấy gan khá lớn: "Ta... cố ý... say mà." Nàng ngụy biện.
Cố Tiêu Trạch nàng như . Thấy ý nổi giận, Tư Vãn Ninh lập tức nịnh nọt: "Vương gia đại nhân đại lượng, chắc chắn sẽ chấp nhặt với một kẻ say rượu nhỉ?"
"Ồ? Nói nếu bản vương chấp nhặt, thì sẽ thành kẻ tiểu nhân ?"
"Cái ... nha..." Là tự ngài vơ thôi, liên quan đến .
Nàng chớp chớp đôi mắt đen láy, lộ vẻ vô tội. Giống hệt đêm qua, trưng bộ mặt ngây thơ để dấu vết cổ còn ngây ngô!
Tuy nhiên Cố Tiêu Trạch cũng kẻ dễ dàng chịu thiệt. Hắn hừ lạnh: "Lanh chanh. Tửu lượng của Tư cô nương kém, uống rượu nên chừng mực."
Sâu rượu nhỏ dám ho he gì, tránh để nam nhân nhắc chuyện cũ. Chỉ là đến buổi tối, Tư Vãn Ninh mới hiểu tại ban ngày Cố Tiêu Trạch dễ chuyện như . Nàng vết răng nhàn nhạt xương quai xanh của , cả như vỡ . Nàng hốt hoảng đuổi Hoàn Nhi ngoài, cầm gương đồng soi soi , xác nhận đúng là một vết răng sai .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-nhanh-ky-chu-lai-bi-chu-than-benh-kieu-du-do-roi/28-nhiep-chinh-vuong-vs-dich-nu-khong-duoc-sung-ai-28.html.]
Mà kẻ thể thần quỷ để dấu vết nàng, ngoài cái đồ nam nhân xa Cố Tiêu Trạch thì còn ai đây nữa!
Thật quá đáng! Cố Tiêu Trạch đúng là đồ hẹp hòi!
Vì chiêu trò của Cố Tiêu Trạch mà giờ đây khắp kinh thành chắc chẳng ai vị Nhiếp chính vương khiến khiếp sợ động lòng xuân. Kẻ thủ đoạn sớm điều tra phận của Tư Vãn Ninh. Nhờ mà địa vị của Tư phụ cũng theo đó mà nước lên thuyền lên.
Nhìn dáng vẻ của Tư phụ mỗi ngày đều như gió xuân ấm áp, Tư Vãn Ninh chỉ thấy xúi quẩy. Khổ nỗi Tư phụ đến tuổi trung niên cuối cùng cũng nhớ là cha nàng, thỉnh thoảng diễn cảnh cha hiền con hiếu, khiến Tư Vãn Ninh phiền chịu nổi!
"Thoáng cái Ninh nhi lớn thế . Nhớ năm đó con mới sinh, còn chẳng dài bằng cánh tay của vi phụ, gầy gò yếu ớt, vi phụ cứ sợ nuôi nổi con."
Tư Vãn Ninh suýt thì trợn trắng mắt. Nguyên chủ gầy yếu chẳng vì ông lăng nhăng với nha lúc mẫu đang m.a.n.g t.h.a.i dẫn đến sinh non , còn mặt mũi mà nhắc chuyện . Nàng trưng bộ mặt thờ ơ. Đừng nàng vốn tình cảm với cha , dù nàng là nguyên chủ thì đối với loại thế cũng chẳng sắc mặt .
Có lẽ vì nàng quá "khó xơi", sắc mặt Tư phụ chút lúng túng. ông thể leo lên đến chức Tế t.ửu, đương nhiên cũng bản lĩnh riêng. Sau khoảnh khắc lúng túng ngắn ngủi, ông tỏ như chuyện gì.
"Vi phụ con chút hiểu lầm, nhưng tất cả đều là vì Tư gia, vì các con. Phải rằng vi phụ thể đến ngày hôm nay cũng dễ dàng như ngoài thấy ."
Tư Vãn Ninh khinh bỉ trong lòng. Tâm tư dồn việc hối lộ, tư thông và nịnh bợ, tất nhiên là dễ dàng . Thấy nàng vẫn bất động thanh sắc, Tư phụ vui, lời bắt đầu mang theo ý đe dọa.
"Con hiểu đạo lý vinh cùng vinh, nhục cùng nhục. Chỉ Tư gia vững thì địa vị của con mới thể bền lâu."
Mấy lời sáo rỗng Tư Vãn Ninh đến phát chán . Nàng thẳng thừng: "Phụ gì?"
Tư phụ khựng một chút, hắng giọng: "Nghe ngày Trùng cửu, Vương gia sẽ cùng con đạp thanh."
Hóa chuẩn bao nhiêu lời phía chỉ để câu . Tư Vãn Ninh như : "Nữ nhi hiểu ."
Tư phụ nàng đến mức tự nhiên, ho khan một tiếng: "Con hiểu là . Nên nhớ nhà đẻ mới là chỗ dựa lớn nhất của con ."
Tư Vãn Ninh lạnh trong lòng, vờ ứng thuận. Dù ông cũng chẳng đắc ý bao lâu nữa .
Chẳng mấy chốc đến ngày Trùng cửu. Sáng sớm Tư Vãn Ninh Hoàn Nhi gọi dậy. Nàng mơ màng ôm chăn, lầm bầm lăn qua lăn giường, ngủ nướng thêm một lúc.
Hoàn Nhi liếc về phía rèm châu, nhỏ giọng khuyên: "Cô nương, mau dậy ạ."
"Hoàn Nhi bụng của ơi, cho ngủ thêm chút nữa , hôm nay sớm thế !"
"Sớm ?" Lời dứt, một giọng mang theo ý vang lên từ gian ngoài.
Tư Vãn Ninh giật mở to mắt, đầu thì thấy Cố Tiêu Trạch đến từ lúc nào!
"Vương gia!"
Nàng vội vàng kéo chăn quấn c.h.ặ.t lấy , đồng thời Hoàn Nhi với ánh mắt trách móc. Hoàn Nhi cúi đầu đầy áy náy và bất lực. Chuyện thực sự thể trách nàng, mặt là Nhiếp chính vương mà! Hắn đây như chỗ , ai dám cản cũng ai dám ý kiến, một nha như nàng thì gì.
May mà Tư Vãn Ninh cũng hiểu, chỉ là cảm thấy tức tối. Nàng dù cũng là một khuê nữ gả, nam nhân tránh hiềm một chút ? Rõ ràng là nam nhân .
"Còn chịu dậy ?"
Tư Vãn Ninh trùm chăn kín mít: "Ngài ngoài ."
Hắn lù lù ở đây thì nàng dậy kiểu gì. Cố Tiêu Trạch khẽ: "Nhanh lên, lười biếng nữa."
Mặt Tư Vãn Ninh nóng bừng. Nàng chỉ thỉnh thoảng mới lười một hai thôi, bắt quả tang thế chứ!