Vương Gia Điên Khùng và Vương Phi Mặc Kệ

8

Nhưng ta chỉ đáp lại hắn bằng ánh mắt ra hiệu giữ bình tĩnh: 

 

“Hãy kiên nhẫn, vương gia là người muốn làm đại sự, sao có thể để chuyện nhi nữ tình trường làm phiền lòng?” 

 

Hắn suýt chút nữa tức đến cong cả mũi: 

 

“Ta thấy nàng là còn chưa chơi đủ thì có!” 

 

Nhưng bất đắc dĩ, hắn không thể ép buộc ta. 

 

“Thôi đi, tiểu điên tử.” 

 

Hắn kéo cửa phòng ra, cơn gió lạnh bên ngoài thổi bay vạt áo của hắn, vài bông tuyết rơi xuống mái tóc rối, thân hình cao lớn, thoáng như một vị tiên quân giữa tầng mây. 

 

Nhưng khi hắn quay mặt lại, biểu cảm đã trở nên dữ tợn: 

 

“Cùng lắm một tháng, đợi ta hoàn thành đại sự, dù nàng không muốn gả, cũng phải gả!” 

 

Nhiều nhất là một tháng. 

 

Ta nằm sấp trên giường, lấy viên dạ minh châu xinh đẹp nặng trĩu ra, lăn qua lăn lại chơi. 

 

Trong lòng bỗng dấy lên một ý nghĩ đầy ác ý: cũng có nghĩa là, Đỗ Ninh Xuyên không thể sống quá một tháng nữa. 

 

Chuyện hủy hôn ta căn bản chẳng buồn hỏi Lý Quân Cửu. 

 

Bởi từ lúc hắn làm ra hành động này, ta và hắn đều hiểu rõ trong lòng. 

 

Đỗ Ninh Xuyên chính là lá chắn công khai, cũng là người thay ta chịu chết. 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận