Vương Gia Điên Khùng và Vương Phi Mặc Kệ
5
07
Ta vừa cất xong những món trang sức quý vừa nhận được vào tiểu kim khố, bên ngoài viện đã có người tới.
“Nhị tiểu thư, lão gia và phu nhân đang đợi người trong đại sảnh.”
Quả thật đến nhanh thật.
Ta chỉnh trang lại y phục, phấn trắng vung lên mặt như của từ trên trời rơi xuống.
Sau đó, được Bạch Đào dìu đi, ta ba bước một ho, bước chân lảo đảo như thể ngày mai không sống nổi, chậm rãi theo sau người thông báo.
Vừa bước vào cửa, nước mắt ta cố gắng vắt ra suốt đường đi còn chưa kịp rơi, đã có người quỳ xuống trước nhận tội.
“Phụ thân, mẫu thân… nữ nhi biết sai rồi!”
Tam muội Đỗ Như Quyên, con của di nương, quỳ dưới đất, khóc đến hoa lê đẫm mưa, bộ dạng vô cùng hối hận.
Nàng vừa dùng tay áo lau nước mắt, vừa run rẩy nói:
“Nữ nhi nghĩ rằng, phụ thân mẫu thân hằng ngày bận rộn vất vả.
“Nữ nhi lại vô dụng, chi bằng sớm tìm phu quân, cũng coi như giảm bớt một phần gánh nặng cho gia đình…”
Lời này của nàng không cao minh chút nào, quả nhiên Trương thị chẳng chút nể mặt.