Vương Gia Điên Khùng và Vương Phi Mặc Kệ

12

Lý Quân Cửu là tiểu nhi tử của Thái thượng hoàng, nhưng lại là đứa con do một cung nữ sinh ra trong những năm cuối đời. 

 

Lão hoàng đế chỉ kịp ban cho cung nữ này một danh phận, rồi vội vã băng hà. 

 

Tiên hoàng thuận lợi kế vị. 

 

Đối với người em trai nhỏ tuổi chẳng khác gì một đứa trẻ này, tiên hoàng cho rằng không có gì đe dọa, liền giữ lại tính mạng của hắn. 

 

Nhưng cũng chẳng hề có chút thương xót. 

 

Cung nữ ấy chịu đủ cay đắng để nuôi lớn hắn, không ai quản, bà tự mình đặt cho hắn cái tên. 

 

Bà chẳng có nhiều học vấn, gọi hắn là Quân Cửu, chỉ vì hắn là hoàng tử thứ chín của Thái thượng hoàng. 

 

Lý Quân Cửu ẩn nhẫn nhiều năm, trên chiến trường lập được chiến công hiển hách, dùng danh tiếng lẫy lừng và tính cách tàn bạo, kỳ quái để che giấu vết thương trong lòng. 

 

Từ đó, không còn ai nhớ hắn là con thứ, thậm chí lúc nhỏ hắn còn khổ cực hơn cả ta. 

 

Người như Đỗ Ninh Xuyên, suốt ngày lấy thân phận đích - thứ ra để dạy đời, chẳng biết đã giẫm phải bao nhiêu vết sẹo trong lòng hắn. 

 

Nếu không phải vì muốn giữ nàng lại cho ta xử lý, Đỗ Ninh Xuyên đã chẳng sống sót đến giờ. 

 

Đỗ Ninh Xuyên bị chặn họng, ánh mắt đầy hối hận, giãy giụa rồi bị người ta kéo đi. 

 

Ta rất hài lòng với cách xử lý của mình, nhưng Lý Quân Cửu lại hơi ngập ngừng: 

 

“Thật sự phong lão già đó làm Vương à?” 

 

Hắn biết rõ những chuyện xảy ra trong phủ Thượng thư, đương nhiên cũng nhớ đến lão phú hộ đó. 

 

Ta mỉm cười, đối diện với ánh mắt hắn: 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận