Vương Gia Điên Khùng và Vương Phi Mặc Kệ
4
Huống chi, hiện tại danh tiếng của ta đã tan tành, nếu còn chờ thêm vài năm nữa, e rằng sẽ thành cô nương quá lứa.
Đến khi đó, đừng nói đến mối hôn sự tốt, có người nào chịu rước ta, bọn họ cũng sẽ cảm tạ trời đất mà gả ta đi ngay lập tức.
Hắn không phải là đứa trẻ ngu ngơ.
Những điều này, hắn không thể không biết.
Ta hoàn toàn thất vọng về hắn, chỉ hỏi thêm một câu cuối cùng:
“Chuyện của ta là chuyện nhỏ. Nhưng, đệ đệ, đệ còn nhớ mẫu thân của chúng ta chứ?
“Mẫu thân thân thể luôn khỏe mạnh, lại tinh thông y thuật, làm sao có thể đột ngột qua đời? Đệ chưa bao giờ cảm thấy nghi ngờ sao?”
Hắn sững người, không ngờ ta lại đột ngột nói thẳng thắn như vậy.
Phản ứng đầu tiên của hắn, vẫn là vội vàng nhìn quanh xem có ai ở gần không.
Sau đó mới hạ giọng nói:
“Tỷ nói nhỏ thôi, chuyện này đã qua rồi, không cần nhắc lại nữa.
“Huống hồ, giờ đây tỷ và ta sống tốt như vậy, chẳng phải đã hoàn thành tâm nguyện của mẫu thân sao? Hãy để người yên nghỉ, đừng nhắc tới nữa.”
Lần này, ta thực sự cười lạnh ra tiếng.
Người sống tốt, có lẽ chỉ là hắn thôi, phải không?
Đích mẫu Trương thị sau khi sinh hạ Đỗ Ninh Xuyên thì tổn thương thân thể, không thể mang thai thêm, nhưng cũng không chấp nhận để các thiếp sinh con trai.
Vì vậy, bà mới nhớ tới Đỗ Phong Minh được nuôi ở quê, miễn cưỡng đón hắn về phủ, tiện thể đưa cả ta về.
Hắn sống tốt.