Vương Gia Điên Khùng và Vương Phi Mặc Kệ
2
03
Những ngày này, ta quả thực chỉ ở trong phòng, không đi đâu cả.
Khi trong viện không có ai quan tâm đến, ta cùng Bạch Đào đốt lò than, quây quần bên bếp lửa đun trà, cả căn phòng ấm áp hẳn lên.
Số than phụ thân đưa tới, ta không dùng.
Thực ra, ta còn có loại than tốt hơn.
Thấy ta nhàn nhã như vậy, ngược lại Bạch Đào lại cuống cuồng đến sốt ruột.
Nàng vừa nhét một miếng điểm tâm đắt đỏ của Ngự Hương Các vào miệng, vừa khuyên ta:
“Tiểu thư, người thật sự không định đi tìm điện hạ Yến Vương sao?
“Nô tỳ lén đi xem rồi, người mà Yến Vương từng cài ở cửa phủ chúng ta để đưa tin vẫn còn ở đó. Trong lòng ngài nhất định vẫn còn có tiểu thư!”
Ta uống một ngụm trà nóng, chậm rãi lật một trang sách, thản nhiên đáp:
“Chưa biết chừng người ta quên chưa rút đi thôi.”
Tiểu nha hoàn không chịu nổi câu đùa như vậy, mặt mếu máo:
“Tiểu thư!”
Ta cười, dịu giọng dỗ nàng:
“Được rồi, ngươi gấp gáp cái gì. Nếu hắn thật sự quên ta, đến lúc đó ta tìm hắn cũng không muộn.”
Bạch Đào không hiểu ý ta.
Nhưng điều đó không quan trọng.
Nàng còn nhỏ, Yến Vương là người nhẫn tâm xảo trá thế nào, nàng không cần phải biết.
Huống chi cho đến giờ, ta vẫn còn hoài nghi chuyện Yến Vương mất trí nhớ.
Ta có thể giữ được bình tĩnh, nhưng vị trưởng tỷ gần đây đang đắc ý xuân phong đắc chí kia của ta, thì không.
Khi Bạch Đào vội vã chạy đến báo rằng Đỗ Ninh Xuyên sắp đến chỗ ta, ta liền cùng nàng nhanh chóng dập lò than trong phòng, mở cửa sổ cho thoáng khí.
Sau đó thay bình trà Long Tỉnh thượng hạng bằng một bình trà cũ, đun sẵn một bình trà mới để tiếp đãi nàng.
Đợi đến khi Đỗ Ninh Xuyên bước vào phòng, nàng lập tức nhíu mày.
Ta khẽ cúi người hành lễ với vẻ dè dặt:
“Thỉnh tỷ tỷ an tọa. Bạch Đào, mau rót một chén trà nóng cho tỷ tỷ.”
Phòng ta quả thực lạnh, nàng không chịu ngồi ghế, nhưng chén trà thì vẫn nhận lấy.
Thế nhưng vừa uống một ngụm, nàng liền khó chịu nhét trả lại chén trà, suýt chút nữa đổ lên người tiểu nha hoàn của ta.
Đỗ Ninh Xuyên đầy vẻ chán ghét, trông như không muốn ở lại đây thêm một khắc nào nữa.
Ánh mắt nàng kiêu ngạo, nói thẳng:
“Thôi được, ta đến chỉ để hỏi ngươi mấy câu, ngươi phải trả lời thật.
“Ta nghe nói, các đại nhân trong triều từng đưa đến Yến Vương phủ vài thị thiếp xinh đẹp, nhưng những thị thiếp đó cuối cùng đều c.h.ế.t yểu. Chuyện này là thật hay giả?”
Ta chớp mắt, đáp:
“Tất nhiên là giả rồi. Yến Vương hẳn là không muốn có quan hệ riêng tư với những triều thần kia, nên cố ý để người tung tin đồn ác ý như vậy thôi.
“Ta nghe nói, những thị thiếp đó thực ra đều đã bị bí mật đưa đi nơi khác rồi.”
Đỗ Ninh Xuyên khẽ giãn đôi mày nhíu, dường như yên tâm hơn một chút.
Nàng lại hỏi:
“Yến Vương tính tình lạnh lùng, lại tàn bạo trong đời tư. Thời gian trước ngươi ở cùng hắn, hắn có từng đánh ngươi không?”
Ta ngạc nhiên lộ rõ trên mặt, đáp: