Vương Gia Điên Khùng và Vương Phi Mặc Kệ

3

Mỗi ngày, ta đều sai Bạch Đào đi nghe ngóng động tĩnh của Đỗ Ninh Xuyên, chỉ coi như nghe chuyện vui. 

 

Đồng thời, ta cũng lặng lẽ chờ đợi tin tức. 

 

Cuối cùng. 

 

Một ngày nọ, Bạch Đào mắt đỏ hoe chạy vào phòng, nước mắt lưng tròng, nói: 

 

“Tiểu thư, không xong rồi! Yến Vương điện hạ nói muốn hủy hôn với người, chuyển sang định thân với đại tiểu thư!” 

 

Ta thuần thục bỏ hạt dưa trong tay, mở rộng vòng tay ôm lấy tiểu nha hoàn đang nhào tới, vỗ lưng nàng dỗ dành: 

 

“Đừng hoảng, đây là chuyện tốt mà.” 

 

Bạch Đào ngẩng đầu, vẻ mặt khó hiểu nhìn ta, vừa nấc vừa hỏi: 

 

“Tiểu thư, người… không thích Yến Vương điện hạ nữa sao?” 

 

“Chuyện này để nói sau.” 

 

Ta thuận theo mà đáp: 

 

“Với tính cách của Yến Vương, nếu hắn thật sự mất trí nhớ, hẳn là sẽ tò mò và muốn gặp vị hôn thê từng có của mình một lần, nhưng hắn không làm thế. 

 

“Vậy nên, chuyện hắn mất trí nhớ căn bản chỉ là giả vờ.” 

 

Bạch Đào kinh ngạc vô cùng. 

 

Nàng vẫn không hiểu tại sao ta có thể chắc chắn như vậy, lại càng không hiểu sao đó lại là một chuyện tốt. 

 

Nhưng thấy sắc mặt ta điềm nhiên như không, nàng cũng yên lòng, lau nước mắt, rồi cần mẫn rót trà và nhét điểm tâm vào miệng ta. 

 

Trong phủ Thượng thư, khắp nơi đều tràn ngập niềm vui. 

 

Khung cảnh này hoàn toàn khác xa ngày Yến Vương cho người đến phủ cầu hôn ta. 

 

Chỉ bởi Đỗ Ninh Xuyên là đích nữ cao quý trong mắt mọi người, còn ta chỉ là một thứ nữ sớm đã mất mẹ, ngay cả phụ thân cũng không yêu thương. 

 

Thậm chí ngay cả đệ đệ ruột của ta, cũng đứng về phía bọn họ, cùng nhau chúc mừng. 

 

Đỗ Ninh Xuyên đối với ta thì ngang ngược lạnh lùng, nhưng đối với người con trai duy nhất dưới gối phụ thân ta, vị tiểu công tử duy nhất của phủ Thượng thư, lại thân thiết quan tâm. 

 

Ta đứng sau giả sơn, nghe thấy nàng cười hỏi đệ đệ ta: 

 

“Ta đã cướp đi hôn sự của tỷ tỷ ngươi, ngươi có trách ta không?” 

 

Còn đệ đệ ta, Đỗ Phong Minh, chẳng hề để tâm, đáp ngay: 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận