Sáng sớm hôm , đợi hai kẻ kịp quấn lấy, dẫn đầu tiến cung, trực tiếp xin chiếu chỉ ban hôn.
Vừa bước khỏi điện môn, thấy hai "đầu heo" đang ở hai bên, sát khí tỏa lạnh ngắt. Những gương mặt tuấn mỹ giờ đây đều sưng vù cả lên. Bọn họ chắc mẩm rằng thích gương mặt của đối phương, nên khi đ.á.n.h chỉ nhắm mặt mà đ.ấ.m. Nhìn t.h.ả.m cảnh , nỡ thẳng thêm một giây nào.
"Đệ/ chọn ai?"
Ta xuất hiện, bọn họ đồng loạt tiến lên, gương mặt đầy vẻ mong chờ. Mà chỉ Vân Cảnh trong chốc lát, dời mắt sang Vân Trần. Người là mà thầm thương trộm nhớ từ khi rõ khuynh hướng tính d.ụ.c của . Hắn chiếm trọn ba năm thanh xuân của , là duy nhất ở bên cạnh khi Mẫu phi qua đời.
"Đừng ! Huynh !" Vân Cảnh cuống lên, nắm lấy vạt áo khẽ lắc: "Ta đợi lâu như , cũng nguyện ý vì mà đổi! Đồ sính lễ để ở rể đều chuẩn xong xuôi hết , vẫn luôn đợi tới tìm ..." Nói đoạn, đôi mắt cún con thanh triệt của Vân Cảnh ngấn lệ.
Mà Vân Trần thì lộ vẻ mừng rỡ khôn xiết. Hắn nắm lấy tay , đặt lên mặt : "Huyền Ninh, nguyện ý để đ.á.n.h cả đời."
kịp hết câu Vân Cảnh hung hăng đẩy : "Huynh đang mơ mộng hão huyền gì !"
"A Ninh, trắc phu cũng ! Ta nguyện ý!"
Vân Trần chẳng hề khách khí: "Đệ đừng mơ!"
Thấy khí giữa hai ngày càng căng thẳng, trực tiếp tách bọn họ , đặt chiếu chỉ ban hôn lòng bàn tay Vân Cảnh. Nhìn đôi mắt cún con đang dần sáng bừng rạng rỡ của , khẽ : "Ta đợi ngươi tới đón về."
21.
Câu coi như là một lời ám chỉ rõ ràng. Trong nháy mắt, sắc mặt Vân Trần trở nên khó coi vô cùng. Ta chẳng buồn để ý tới , tự về.
Trong thời gian chuẩn cho hôn lễ, kỳ lạ chẳng một ai tới quấy rầy. Vân Cảnh vì quy định hôn lễ gặp mặt nên tới là lẽ thường. Còn Vân Trần, lẽ vì quá tức giận nên thèm đoái hoài gì đến nữa. Nghĩ đến khả năng , trái tim bỗng nhói đau một chút.
Ta nghĩ, thực sự từng thích , thích là đằng khác. Thế nhưng, dường như phù hợp với . Giống như lời Ngũ tỷ , thà chung sống cả đời với yêu , còn hơn là cưỡng cầu một yêu. Tam tỷ chính là tấm gương của . Nghĩ đến đây, thở dài, tiếp tục đếm đống của hồi môn mà Hạ triều mang tới. Thật sự là quá nhiều, đếm mãi cho tới tận ngày xuất giá.
Thế nhưng lúc vén khăn che đầu lên, thấy những tiếng "ư ư" nghẹn ngào. Đang lúc nghi hoặc thì mắt chợt sáng bừng. Ta thấy Vân Cảnh đang trói c.h.ặ.t ghế, miệng bịt bằng một dải lụa đỏ, đôi mắt cún con xinh ngập ngụa nước mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ta-thay-hoang-ty-di-hoa-than/chuong-9.html.]
Ta theo bản năng ngẩng đầu lên, chạm ánh mắt chứa đầy ý của Vân Trần. Hắn vẫn là dáng vẻ ôn nhu đoan chính như ngày nào, nhưng thấy nụ vô cùng nguy hiểm.
"Ta sớm lập lời thề, cưới. Sao thể trơ mắt gả cho kẻ khác?"
Vậy đây là cướp dâu ? Không chứ, trực tiếp tráo luôn tân lang luôn ?
Ngón tay Vân Trần mơn trớn cằm , trong mắt là tình thâm thể tan biến: "Ta cho thêm một cơ hội nữa, nguyện ý ở bên cạnh ?"
Rõ ràng đang ở thế thượng phong, nhưng biểu cảm của mang theo vẻ khẩn cầu. Dường như chỉ cần thốt một chữ "", sẽ sụp đổ đến mức mất kiểm soát.
"Ta..."
"Được , đừng nữa." Vân Trần run rẩy buông . Hắn dậy bước tới mặt Vân Cảnh, nhưng còn chút ôn nhu nào như khi đối diện với . Hắn trực tiếp gỡ dải lụa đỏ đang bịt miệng Vân Cảnh , từ cao xuống: "Đệ nguyện ý ?"
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Câu hỏi khiến cả trong cuộc lẫn xem đều ngơ ngác.
"Đệ nguyện ý để cũng cưới ?"
"Chúng ... cùng cưới ." Câu cùng, Vân Trần gần như nghiến răng nghiến lợi mà thốt . Dường như nhượng bộ đến mức cực hạn. Hắn trừng mắt dữ dằn Vân Cảnh, cứ như kẻ mặt ruột thịt mà là một tên trộm đ.á.n.h cắp báu vật của .
Vân Cảnh đáp, chỉ đưa mắt quanh một lượt. Hắn đang trói, thì tay tía sắt, kẻ tự do duy nhất chính là Vân Trần, "Được thôi, nhưng là chính cung!"
Nghe thấy lời của Vân Cảnh, nhắm c.h.ặ.t mắt . Chỉ cảm thấy đám nam nhân của Ngũ tỷ thực sự tài tẩy não quá siêu đẳng. Thôi , giống như tỷ : Yêu một quá mệt mỏi, chi bằng yêu hai cho xong.
Phiên ngoại của Vân Trần.
Ta thích Cửu hoàng t.ử của Hạ triều, thích từ lâu . Thế nhưng Vân triều biến động, Hoàng thúc phục chính quyền của Phụ hoàng, hạ độc sát hại trong hoàng thất. Ngay cả Vân Cảnh - ruột thịt của , cũng lâm cảnh ngàn cân treo sợi tóc.
Vừa vặn lúc hai nước khai chiến, Phụ hoàng truyền tin bảo về. Đêm đó trăn trở lâu, cuối cùng để miếng ngọc bội mà Mẫu phi ban tặng, cho Cửu hoàng t.ử. Tiện thể để hai ám vệ giúp chăm sóc .