TA THAY HOÀNG TỶ ĐI HÒA THÂN

Chương 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Tỷ phu , tình yêu là tranh đấu, dám độc chiếm tình yêu của , kẻ thứ ba cũng hết. Cơ n.g.ự.c khổ luyện bấy lâu nay, vốn dĩ là để cho sờ mà!" Vân Cảnh lẩm bẩm , lẽ là thẹn thùng nên giọng ngày càng nhỏ , cuối cùng cứ như đang áp sát cửa phòng mà thì thầm.

Câu lập tức khiến Vân Trần tức đến bật : "Không nắm tay ngủ nữa, mà chuyển sang sờ cơ n.g.ự.c ?"

16.

Hắn nắm lấy bàn tay , trực tiếp vén vạt áo lên, để lộ những múi bụng săn chắc rõ rệt, thanh khiết gợi tình.

Hắn dẫn dắt , đặt bàn tay áp lên đó. Cảm giác trơn trượt, chút mềm mại và đàn hồi. Ngay lúc đang trợn tròn mắt chút ngẩn ngơ, Vân Trần khẽ , ghé sát tai thì thầm: "Đệ xem, nếu lúc bước ... Thấy hai thế , liệu tức c.h.ế.t ?"

Ta xúc cảm lòng bàn tay cho mê , vô thức gật đầu. Đến khi định thần xem gì, bên ngoài truyền đến tiếng hỏi han đầy e thẹn của Vân Cảnh: "A Ninh, thể trong trò chuyện cùng ? Ta thực sự nhớ !"

Ta sợ tới mức định rụt tay ngay lập tức. Thế nhưng Vân Trần vẫn treo nụ môi, đôi mắt đào hoa lấp lánh sóng nước tựa như đang ý nhị, nhưng kỹ thấy vô cùng nguy hiểm. Hắn siết c.h.ặ.t lấy tay , chịu buông , "Sao thế, sợ hiểu lầm?"

"Vậy sợ ... sẽ đau lòng ?"

Rõ ràng là những lời đe dọa, nhưng qua thấy phần tủi nhiều hơn. Giống hệt như thiếu niên quật cường năm .

Thuở ban đầu, Vân Trần luôn trưng bộ dạng như thể chịu đủ nhục nhã, c.h.ế.t sống cũng chịu nam sủng của . Thậm chí cứ hễ nhắc đến là xù lông, cho ôm, cho bế, càng chịu ấm giường. Ngày ngày cứ vác bộ mặt tuấn tú lạnh lùng, vành tai đỏ bừng mà giáo huấn : "Đừng mơ! Ta thói đoạn tụ!"

Thế nhưng thiếu niên mười bốn mười lăm tuổi thực sự quá đỗi xinh . Lúc đỏ mặt mắng cũng đến nao lòng. Ta bèn dỗ dành : "Mùa Đông lạnh lẽo thế , ấm giường một chút thì chứ? Ta dù gì cũng là hoàng t.ử mà!"

thế nào cũng chẳng chịu đồng ý. Cuối cùng, dâm uy của , mới chịu khuất phục, chỉ cho phép ôm lấy cánh tay mà ngủ. Thật là chẳng lời chút nào.

Ta tức đến mức bỏ ăn mấy bát cơm, định bụng sẽ phạt giống như cách các tỷ tỷ phạt đám cung nhân lời. thấy gương mặt xuất chúng , chẳng hiểu cơn giận tan biến quá nửa. Ta chỉ hằn học đá bắp chân một cái.

Vì tuổi còn nhỏ, sức lực cũng yếu, một vị hoàng t.ử kiêu kỳ tùy hứng như ngay cả lúc đá trông cũng giống như mèo con cào cấu đang nũng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ta-thay-hoang-ty-di-hoa-than/chuong-7.html.]

"Phạt đêm nay ngủ!" Không nỡ dùng thể hình phạt với thiếu niên xinh , nghĩ cách trừng phạt mà cho là độc ác nhất, trừng mắt .

"Được, sẽ canh đêm cho ngươi." Thiếu niên miễn cưỡng đáp lời.

17.

Vậy mà thực sự , canh chừng suốt cả một đêm dài.

Bình thường thực sự ngoan, chuyện gì cũng thuận theo , chỉ duy nhất đối với việc tiếp xúc thể là vô cùng bài xích. Hắn cũng thích bên cạnh những thái giám khác. Kể từ khi dọn phủ của , đám tiểu thái giám dung mạo xinh xắn trong viện đều đuổi sạch về hoàng cung. Ngay cả những kẻ chỉ tính là thanh tú cũng xua , chỉ để vài kẻ diện mạo thô kệch để việc nặng.

Lý do đưa là: Một vị hoàng t.ử như thể chìm đắm trong nam sắc!

Thế là, chỉ thể ngắm . Nhìn gò má ửng hồng, vành tai đỏ lựng vì thẹn thùng mà mặt chỗ khác. thế thì ích gì, vẫn nhất quyết chịu ấm giường cho . Cùng lắm cũng chỉ để ôm lấy cánh tay, gối đầu lên lòng bàn tay mà ngủ.

Ta quá quen với sự hiện diện của . Chỉ là đôi khi, tài nào hiểu nổi mạch suy nghĩ của .

Ví như khi gặp Nhị thiếu gia Tiêu Thanh của nhà Thừa tướng. Ta và Tiêu Thanh vốn là thanh mai trúc mã, xưa nay vẫn luôn giao hảo. Khi chúng ăn điểm tâm trò chuyện, cứ sừng sững một bên. Sắc mặt đen như đáy nồi, mu bàn tay còn nổi đầy gân xanh.

Đặc biệt là khi ăn thứ thích, c.ắ.n một nửa đặt xuống, Tiêu Thanh chẳng mảy may để ý định cầm lấy ăn nốt. miếng bánh định đưa lên miệng Vân Trần tung một chưởng đ.á.n.h rơi. Tiêu Thanh, cái tên mập mạp , sợ đến mức nước mắt giàn giụa.

Ta cũng tức giận bật dậy: "Hắn là một tên béo, ăn nhiều một chút thì , ngươi đ.á.n.h tay ?"

Tiêu Thanh mập mạp càng t.h.ả.m thiết hơn.

"Huyền Ninh, thế hợp quy củ." Vân Trần sa sầm mặt, ánh mắt vô cùng phức tạp.

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Ta vẫn chịu bỏ qua. Kể từ khi Mẫu phi qua đời, Phụ hoàng ngày càng xa cách , những bằng hữu vốn vây quanh cũng rời nhiều. Tiêu Thanh coi như là chí hữu cuối cùng của .

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận