Để trút giận cho , hung hăng đá bắp chân Vân Trần: "Quỳ xuống, xin ngay!"
Vân Trần lời quỳ xuống, nhưng miệng như dán keo, nhất quyết mở lời. Hắn những xin , mà còn dùng đôi mắt lạnh lẽo lườm Tiêu Thanh cháy mặt.
Sau Tiêu Thanh về nhà liền phát sốt, còn ai đó trùm bao tải đ.á.n.h cho một trận tơi bời. Kể từ đó hiểu rằng, bằng hữu coi như cũng mất luôn .
18.
Đêm đó, lâu.
Vân Trần thở dài một tiếng, nhấc khỏi chăn.
Đó là đầu tiên khước từ sự gần gũi của , đẩy tay , cấu c.ắ.n. Hắn đều im lặng chịu đựng thốt một lời.
Khi đó còn quá nhỏ. Trong cảnh Mẫu phi mất sớm, Phụ hoàng quá nhiều con cái... luôn dùng sự kiêu kỳ tùy hứng để thu hút sự chú ý của quan tâm. Kể từ khi Tiêu Thanh rời , kẻ duy nhất chịu đựng sự vô lý của chỉ còn Vân Trần. Để ngăn ai đó cướp mất, cứ hễ vết răng tay mờ là c.ắ.n thêm một phát nữa lên đó.
Mà thì luôn dung túng , lúc nào cũng vô cùng ôn hòa. Rõ ràng từng thề rằng sẽ bao giờ rời , một tên nô tài của cả đời.
đó hai nước khai chiến, Vân Trần biến mất, chỉ để một miếng ngọc bội. Ta tức đến mức ném vỡ miếng ngọc ngay tại chỗ. Vậy mà giờ đây bao lâu biệt tích, cư nhiên mặt mũi hỏi về miếng ngọc đó.
"Nếu còn để tâm đến , thì trả ngọc bội cho ."
Vân Trần của hiện tại giống tên nô tài ngoan ngoãn ngày , cứ mặc đ.á.n.h mắng. Hắn hiện giờ là một kẻ vô , mang bộ dạng lấy đồ thì chịu thôi, "Không trả ? Ném vỡ ?"
Ta im lặng tiếng, quả thực đoán trúng.
"Ném vỡ cũng ….Mẫu phi từng , kẻ nào vỡ ngọc bội của , kẻ đó đền cho một nương t.ử!"
Cái thái độ hiển nhiên đó khiến tức đến mức đá mạnh bắp chân , "Nằm mơ !"
Vân Trần hừ nhẹ một tiếng: "Đệ... sức lực tiến bộ đấy!"
Ta bực bội , nỗi chột trong lòng cũng tan biến sạch. Ở bên cạnh suốt ba năm, mà cứ thế vứt bỏ mà , dẫu bao nhiêu tình cảm thì cũng mài mòn sạch sẽ . Hắn đưa một miếng ngọc bội thì ích gì? Cũng là tín vật định tình.
Vả , cũng chính vì sự của mà mới đến sơn trại của Ngũ tỷ để khuây khỏa, mới gặp Vân Cảnh. Giờ thì , Vân Cảnh vẫn đang bò ngoài cửa đợi chờ.
19.
Nghĩ đến đây, vô thức liếc phía cửa, nhưng Vân Trần dùng tay xoay mặt , ép chỉ . Hắn đến mức đôi mắt đào hoa cong cong, chằm chằm rời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ta-thay-hoang-ty-di-hoa-than/chuong-8.html.]
"Không lẽ thực sự chọn tên ngốc đấy chứ?"
Ta mỉm đầy khiêu khích: "Tại chứ? Ít nhất đối với là chân tâm thật ý, vẫn luôn đợi đến đón về ở rể. Còn ngươi..."
Lời dứt, đôi môi Vân Trần hung hăng c.ắ.n lấy. Một nụ hôn nóng bỏng, gặm nhấm, cho phép khước từ.
lúc , Vân Cảnh – ngoài cửa e thẹn tỏ tình hồi lâu, cuối cùng cũng lấy hết can đảm đẩy cửa bước .
Cảnh tượng lúc đó là: tay vẫn Vân Trần ấn c.h.ặ.t múi bụng của . Tay còn , vì miệng đang hôn, nên dẫu là động tác đẩy thì trông cũng giống như đang khước từ như nghênh đón. Gương mặt vì tức mà đỏ bừng, qua chẳng khác nào đang thẹn thùng thái quá.
Đã , Vân Trần hôn xong còn Vân Cảnh đầy khiêu khích.
Vân Cảnh: "..."
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Ta theo bản năng đẩy , định lên tiếng giải thích: "Không , như ngươi thấy ! Ta thể giải thích!"
kịp hết câu, Vân Trần vòng tay qua eo, kéo lòng . Đôi mắt đào hoa xinh nheo , cằm tựa lên vai , trông chẳng khác nào một con mèo lớn đang lười biếng và thỏa mãn, "Gọi ca phu ."
Trong nháy mắt, đôi mắt cún con xinh của Vân Cảnh tối sầm . Hắn với vẻ thể tin nổi: "Dựa mà đến mà thể về chứ!"
Vân Trần lập tức cướp lời: "Bởi vì là đến ."
"Năm mười hai tuổi, quen . Khi đó còn phong hiệu, chấm trúng , ép nam sủng cho ."
Rõ ràng là một từ mang nghĩa hạ thấp, mà đầy vẻ vinh dự, tự hào để cho hết.
Vân Cảnh tức đến mức vung một nắm đ.ấ.m thẳng về phía .
20.
Vân Trần trực tiếp đỡ lấy nắm đ.ấ.m . Hắn nhướng mày, Vân Cảnh đầy mỉa mai: "Đệ còn nhớ sơn trại Nữ Môn đó ?"
"Ta đưa tới đó là để lánh nạn một tháng, chứ để tới đào góc tường của , yêu luôn cả ca phu của !"
Dứt lời, hai kẻ ai phục ai lao đ.á.n.h túi bụi.
Ta thực sự cạn lời. Công tác bảo vệ ở Dịch Trạm chẳng lẽ kém cỏi đến thế ? Hai vị hoàng t.ử đ.á.n.h long trời lở lở đất mà chẳng thấy một ai tới can ngăn. khi liếc những bóng đang lấp ló trong góc tối... Thôi , bọn họ rõ phận của Vân Trần và Vân Cảnh nên căn bản chẳng kẻ nào dám vác xác cản.