Ai ngờ mua một đống đặc sản, lúc kể chuyện ở lâu bắt gặp hai kẻ oan gia đang mặc thường phục .
"Công chúa Hạ triều nào nấy đều điên khùng, nuôi nam sủng đành, còn kẻ thổ phỉ!"
"Hoàng t.ử càng thái quá hơn, thích nam phong nuôi luyến đồng, chẳng lấy một bình thường."
"Hoàng đế của họ nỡ gửi sang đây chứ?"
"Hừ, nên thấy may mắn vì lão Hoàng đế đó lú lẫn đến mức gửi một tiểu hài t.ử ba, bốn tuổi sang, đến lúc đó chăm trẻ ranh."
"Xem gửi một hoàng t.ử sang chất t.ử cũng . Giống hệt như lúc chất t.ử* ở Hạ triều ." (*Con tin).
Ngăn cách bởi tấm bình phong, thấy rõ mồn một. Chất t.ử? Từng chất t.ử ở Hạ triều?
Thiếu niên xinh năm , chính là Đại hoàng t.ử Vân Trần hiện giờ ?
4.
"Hoàng , đồn năm Cửu hoàng t.ử Hạ triều bắt phủ, ngày ngày kẻ đó đùa bỡn như ch.ó, đúng chăng?"
Giọng kẻ lên tiếng mang theo vẻ trương dương kiêu ngạo, pha chút ý tứ dò xét.
Ngay lập tức, Vân Trần lạnh lùng đáp trả: "Dẫu vẫn hơn kẻ năm đó một tiểu nha đầu lừa sơn trại, còn hí hửng ký văn tự bán ."
Trong phút chốc, cả hai đều rơi im lặng. Mà phía bình phong, càng càng thấy kích động, càng thấy quen tai. Những chuyện ... mà giống hệt những việc năm xưa thế ?
Càng nghĩ càng thấy kinh hãi. Chẳng dám nán lâu thêm, lập tức thanh toán tiền , định bụng chuồn lẹ. Thế nhưng hoa mắt một cái, kẻ nào đó xách bổng lên.
Đến khi thả xuống, cả và tên tùy tùng đều lôi đến mặt hai vị tổ tông .
Ta: "..." Thật là lúng túng đến cực điểm.
Ánh mắt Đại hoàng t.ử Vân Trần rơi mặt , bỗng chốc sững sờ: "Ngươi..."
Ta vội vàng cúi gập đầu xuống: "Không , ."
Thế nhưng, kẻ nhanh mồm nhanh miệng hơn là Nhị hoàng t.ử Vân Cảnh. Giọng của kích động pha lẫn niềm hân hoan khó tả: "Ngươi chính là tiểu nữ phỉ bán năm đó! Hôm nay mặc nam trang thế ?"
"Không , ngươi mặc nam trang cũng ..."
Ta: "..." Hay lắm, thêm một kẻ thù cũ!
Chưa kịp thanh minh nửa lời, thấy Vân Cảnh bước tới, nắm c.h.ặ.t lấy tay : "Hoàng ! Đây chính là trong lòng của . Đệ cưới nàng!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ta-thay-hoang-ty-di-hoa-than/chuong-2.html.]
"Còn về vị công chúa Hạ triều , ai thích cưới thì cưới, tóm cưới!"
Vân Cảnh gặp cố nhân, tâm tình vô cùng rạng rỡ, đến mức chẳng thèm để ý rằng sắc mặt hoàng của - Vân Trần, tối sầm ngay tức khắc.
5.
Ta lẳng lặng lắng , dám hé răng nửa lời. Sợ , thật sự sợ , đúng là oan gia ngõ hẹp mà.
Hai gương mặt quen mắt , thảy đều là những kẻ từng hố cho t.h.ả.m hại.
Vị chất t.ử dung mạo tuấn tú bắt phủ Cửu hoàng t.ử chính là Đại hoàng t.ử. Còn thiếu niên xinh giả nữ lừa sơn trại của Ngũ tỷ chính là Nhị hoàng t.ử.
Xong đời , là nợ m.á.u!
Ta chẳng tin nổi lời " trong lòng" của . Nhị hoàng t.ử chắc chắn đang giả ngơ, thực chất là báo thù nên mới vờ như nhận là nam nhi.
Còn Đại hoàng t.ử, chắc chắn cũng nhận . Dẫu lúc Vân Trần còn chất t.ử, hung hăng ức h.i.ế.p suốt ba năm trời.
"Hay là... thôi bỏ ." Ta khô khan đề nghị, thử xoay cổ tay thoát khỏi sự kiềm tỏa. Cái chuyện hòa c.h.ế.t tiệt , đ.â.m sầm quen cũ thế chứ?
"A Ninh, nàng ? Đã quên lời hứa với ?" Vân Cảnh nhận thấy sự thối lui của , lực nắm nơi cổ tay càng thêm c.h.ặ.t. Hắn chằm chằm bằng đôi mắt đầy mong đợi và vẻ thể tin nổi: "Ta còn vì nàng mà ký cả văn tự bán ! Rõ ràng nàng , chỉ cần ở sơn trại một tháng, nàng sẽ để ở rể..."
Ta lập tức dùng bàn tay còn bịt c.h.ặ.t miệng Vân Cảnh, sợ thốt những lời kinh thiên động địa hơn nữa. Thế nhưng khi chạm đôi mắt cún con ướt át, đầy vẻ đáng thương của , chút lương tâm ít ỏi của khẽ lung lay.
Một năm , Ngũ tỷ tình yêu cho tổn thương, tính tình đại biến. Tỷ dứt khoát vị công chúa giữ gìn lễ tiết nữa, sang lập sơn trại đòi quyền cho nữ giới.
Tỷ luôn : "Yêu một nam nhân quá mệt mỏi, chi bằng yêu nhiều một chút."
Thế là tỷ lập Nữ Môn, tuyên dương tuyên ngôn tình yêu của . Ta chính là gặp Vân Cảnh lúc đó, đúng lúc Ngũ tỷ đang trang điểm cho thành một cô nương.
Và Vân Cảnh nhất kiến chung tình với ...
6.
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Chuyện cũ chẳng nỡ ngoảnh đầu .
Ta đau đầu thôi, liếc mắt thấy Vân Trần đang sa sầm mặt mày lườm . Chợt lạnh, nghiến răng nghiến lợi: "Văn tự bán ? Ký kết khế ước, đồng sinh cộng t.ử?"
"Các chơi cũng thật hào hứng nhỉ!"
Chẳng hiểu , khi chạm ánh mắt của , lòng chút chột . Ta lập tức buông bàn tay đang bịt miệng Vân Cảnh , vô thức tránh xa một chút.
Vân Cảnh thì đỏ bừng mặt, đến cả vành tai cũng nhuốm sắc hồng: "Chẳng đều cùng một ý nghĩa ?"