Ngũ tỷ lọt mắt, bèn thốt lên: "Không chứ, một thiếu niên kiêu ngạo ương ngạnh là thế, dạy dỗ thành nông nỗi ?"
Ta thấy oan ức vô cùng. Đây do dạy, chẳng đều tại cái sơn trại của tỷ gây ?
Ngũ tỷ ánh mắt của đến mức chột , bèn định bụng xoay chuyển tư tưởng cho Vân Cảnh, "Vân Cảnh , những đạo lý đó chẳng qua là thú vui giữa và phu quân thôi, cần theo . Chẳng qua là thích hạng nam t.ử như , vạn nhất A Ninh ..."
Thế nhưng tỷ còn dứt lời Vân Cảnh chau mày ngắt ngang: "Đại đương gia, tỷ là ý gì!"
"A Ninh hằng ngày đ.á.n.h cướp đủ vất vả lắm !"
"Đệ chỉ là một nam nhi yếu đuối, chẳng giúp gì cho nàng , chỉ thể chút việc vặt trong khả năng của mà thôi."
"Vả , nữ t.ử tam phu tứ thị vốn là lẽ đương nhiên! Đệ chỉ là đang những việc nên khi thành thôi."
"Nàng nguyện ý để chăm sóc, nguyện ý cận với , chứng tỏ trong lòng nàng !"
"Chỉ là chuyện tiến xa hơn thì tuyệt đối , nàng đón về rể mới . Đệ là nam nhi nhà lành chính chuyên! Trước khi thành nhất định giữ gìn xác trong trắng!"
Ngũ tỷ định thôi, thôi . Tỷ gương mặt đỏ bừng vì thẹn thùng của Vân Cảnh, sang đang buông xuôi hai tay bất lực. Tỷ im lặng luôn, trực tiếp giơ ngón tay cái lên tán thưởng: "Tốt, nam đức."
Ta chỉ che mắt, nỡ thẳng sự thật nữa.
9.
Mãi đến , khi thuộc hạ của Vân Cảnh tìm tới, thể rời . Lúc chia tay, Vân Cảnh nắm c.h.ặ.t t.a.y , nước mắt chực trào: "A Ninh, văn tự bán cũng ký , ước định một tháng cũng tuân thủ xong . Nàng nhất định quên tới đón về đó!"
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
"Hãy nhớ cho kỹ, là Nhị hoàng t.ử Vân triều – Vân Cảnh! Ta sẽ luôn ở Vân triều đợi nàng tới rước, nàng ngàn vạn đừng quên!"
lúc đó chẳng hề để tâm, chỉ mải mê chìm đắm trong niềm vui sướng vì sắp rời . Cái tên thiếu niên xui xẻo rốt cuộc cũng thoát khỏi hang cọp . Mong rằng về đến môi trường bình thường sẽ dần tỉnh ngộ , đừng thực sự trở thành một tên ngốc nữa.
Còn về chuyện giả nữ... nghĩ bụng chắc chẳng bao giờ gặp nên cũng chẳng gì, tránh tổn thương trái tim thiếu niên mới chớm nở tình đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ta-thay-hoang-ty-di-hoa-than/chuong-4.html.]
"A Ninh, nàng đang nghĩ gì ?"
Ta thoát khỏi dòng hồi ức, bắt gặp thiếu niên dung mạo vô song đang chằm chằm. Lúc trút bỏ vẻ cường thế, kiêu căng đại điện, trong mắt chỉ là ủy khuất.
"Ta đợi nàng suốt một năm, tại nàng tới đón ? Ta các tỷ phu từng , phận nam nhi quan trọng nhất là rạch ròi, độ lượng. Không can dự hành tung của đại nữ nhi, cho các sự tự do tuyệt đối..."
Ta bịt mặt, thốt nên lời. Không ngờ qua một năm mà vẫn "đầu độc" nặng nề đến . Chẳng qua bình thường đều giấu kín , chỉ khi gặp mới bộc lộ hết.
"Khi đó... địa chỉ ngươi rõ, xin , tới muộn ." Thân ở mái hiên thể cúi đầu. So với việc đối phó với một Vân Trần thâm trầm rõ thái độ ba năm hành hạ, thà từ chỗ Nhị hoàng t.ử ngoan ngoãn mà dò xét thái độ của Vân triều còn hơn. Ít nhất khi đối mặt với , thực sự "tiêu chuẩn kép".
"Không... , là tại rõ ràng."
Ngay lúc đang lúng túng đối diện với Vân Cảnh, còn thì đỏ mặt ngượng ngùng , cỗ xe ngựa đột nhiên xóc nảy. Tiếp đó, Vân Trần vén rèm xe, lạnh lùng mỉa: "Tiểu nữ phỉ ? Quả nhiên là xảo quyệt."
"Trêu hoa ghẹo nguyệt hết đến khác, mà chẳng cho ai một cái danh phận danh chính ngôn thuận!"
10.
Lúc lời , mắt rời lấy một giây, nghiến răng nghiến lợi cứ như đang một kẻ phụ tình bạc nghĩa. Ta mím môi đáp, đúng là bản phần đuối lý.
Vân Cảnh rõ sự tình bên trong, lập tức chắn mặt : "Hoàng , là ý gì?"
"Nàng cho danh phận, chứng tỏ khi đó vẫn đủ ưu tú. Sao thể ám chỉ nàng là kẻ vô trách nhiệm!"
Ta rúc sâu thêm một chút trong góc xe.
"Vả , nàng tìm ? Rõ ràng là rõ địa chỉ mà vẫn tới Vân triều, chứng tỏ nàng lặn lội nhiều nơi để tìm . Thật là chân thành, thật là dụng tâm bao!"
"Huynh đừng hòng ly gián quan hệ giữa hai bọn ! Nam nhân quan trọng nhất là tự trọng tự ái, đừng mà ý đồ với của ." Lời của Vân Cảnh lúc thì bình thường, lúc thì bất bình thường. Hắn chẳng hề bận tâm quanh bao nhiêu nam nhân khác, bởi tẩy não quá nặng, cho rằng là bậc "đại nữ nhi" sức hút, bên cạnh ong bướm vây quanh là lẽ thường. kẻ nào nhảy kẻ thứ ba thì chính là hạng nam nhân lẳng lơ tự ái, tranh giành với .