"Hoàng , chỉ cần trong mộng, hề dối gạt nửa lời." Thần sắc Vân Cảnh kiên định và nghiêm túc, đôi mắt chớp lấy một cái chằm chằm nam nhân cũng tuấn mỹ kém mặt.
Còn thì kéo lưng, che chắn bộ tầm của Vân Trần. Cảnh tượng quen thuộc nhớ đến lúc ban đầu. Khi Vân Cảnh mới lừa sơn trại, còn ngây thơ lắm. Đôi mắt sáng lấp lánh hỏi : "Không nàng bắt áp trại phu quân ? Vậy khi nào chúng thành ?"
Từ khi trại, câu hỏi tới ba . Lần nào cũng dùng đôi mắt cún con đầy chân thành và mong đợi mà . Ta hỏi đến mức chột , lòng cũng thấy rợn. Ai mà ngờ đầu theo Ngũ tỷ quậy phá đụng một miếng cao dán da ch.ó thế .
Ta chỉ cần giữa đường, "khặc khặc khặc" hô lên một câu tiêu chuẩn, lập tức theo ngay. Thế là tìm Ngũ tỷ: "Vô ý chọc một tên ngốc thì ?"
Ngũ tỷ với vẻ đầy khiển trách và thể tin nổi: "Đến cả kẻ ngốc mà cũng lừa ?"
Thế nhưng tỷ xoay chuyển ngữ khí: "Để xem tên ngốc đó trông thế nào mà lọt mắt xanh của !"
khi thấy , Ngũ tỷ vô cùng kích động vỗ tay nhấn mạnh: "Cái ! Cái ! Cứ yêu đương với !"
"Để tỷ xem, khi trải qua một cực phẩm thế , thế gian còn nam nhân nào thể tổn thương nữa!"
Ta cạn lời, giả nữ lâu ngày, đến Ngũ tỷ cũng quên mất là nam nhân .
7.
Đang định lên tiếng nhắc nhở, thấy Vân Cảnh đối đãi với Ngũ tỷ bằng bộ mặt lạnh lùng, mắt mọc đỉnh đầu. Hắn hừ lạnh một tiếng: "Chính là ngươi bảo A Ninh cướp áp trại phu quân ?"
"Sau đừng thế nữa, danh hiệu mua đứt ." Vân Cảnh từ trong tay áo rút một xấp ngân phiếu, đập thẳng xuống bàn.
Ngũ tỷ: "..."
Thế là, trong trại ngoài việc gọi một tiếng Nhị đương gia, đều tự nhiên mà gọi Vân Cảnh là Nhị tỷ phu. Gọi đến mức hai cái đầu đều đỏ bừng như tôm luộc.
Vân Cảnh cố giữ bình tĩnh, mặt lạnh tanh, nhưng vành tai đỏ lựng tố cáo sự hổ của . Thấy gọi ngày càng nhiều, Vân Cảnh khẽ nhếch môi đầy cao ngạo, trực tiếp lôi từ trong hòm vàng bạc châu báu, phát cho từng một. Kẻ nào gọi to, nhét thêm cho một thỏi.
Ta bên cạnh nỡ thẳng, khỏi hoài nghi nhân sinh. Cho đến khi một phụ nhân tầm bốn, năm mươi tuổi cũng hì hì lẩm bẩm: "Nhị tỷ phu, Ngài tìm Nhị đương gia nhà bọn đúng là phúc lớn!"
Người thường , sống đến một độ tuổi nào đó sẽ tự động khai mở kỹ năng. Mà vị Xuân Hoa thẩm chính là một bậc thầy thao túng tâm lý: "Nhị đương gia của bọn là nữ trung chi nữ, hào kiệt trong đám nữ nhi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ta-thay-hoang-ty-di-hoa-than/chuong-3.html.]
Thẩm giơ ngón tay cái: "Nói một lời từ tâm can của giới nữ bọn , đa tình là khuyết điểm, đó là tinh thần trách nhiệm của nữ t.ử! Dẫu nàng gặp nào yêu nấy, cũng chỉ vì cho tất cả những nam nhân nơi nương tựa một mái nhà mà thôi."
"Một bến đỗ bình yên cho tâm hồn."
"Làm phận nam nhân nhỏ bé, các vị lượng thứ cho nỗi vất vả nuôi gia đình của nàng !"
Ban đầu, Vân Cảnh đối với những lời luôn khinh khỉnh, tỏ vẻ cao quý lãnh diễm. Mãi cho đến khi thấy những nam nhân của Ngũ tỷ. Từng kẻ một đấu đá, tranh giành tình cảm gay gắt, nhưng ai nấy đều sùng bái Ngũ tỷ vô cùng.
"Đại đương gia thì thể lòng gì chứ, chắc chắn là do đám nam nhân lẳng lơ bên ngoài cố ý quyến rũ!"
"Tự ngã lòng , đúng là phụ mẫu dạy bảo t.ử tế."
"Chẳng bù cho chúng đều là những nam t.ử nhà lành."
"Thật thà, hiền thục, loại mới xứng gả cho Đại đương gia nam ."
"Cái gì mà Trạng nguyên, Tướng quân kẻ tiền, Đại đương gia của chúng là bậc đại nữ nhi mà!"
"Được gả cho nàng là phúc đức tám đời của chúng tích !"
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
"Kẻ mới đến đây là thanh mai trúc mã của Đại đương gia, lúc đầu còn chịu?"
"Đến cuối cùng chẳng cũng quỳ cầu gả cho Đại đương gia đó !"
8.
Vân Cảnh nhiều thành quen, dần dà cũng dần thích nghi với cảnh. Huống hồ trong sơn trại còn ước định kỳ hạn một tháng.
Nôm na là thế : Khi một thiếu niên tuấn tú bắt tới, sẽ một tháng chung sống với định sẵn. Trong thời gian , ai đụng , cũng chẳng ai cưỡng ép nửa lời. Đợi đến khi hết hạn, sẽ đưa quyết định: Chọn ở , rời .
Vân Cảnh thì khác, chỉ gặp một tự nguyện theo về trại, còn cam tâm tình nguyện ký tờ văn tự khác gì giấy bán . Thế là, đám nam nhân của Ngũ tỷ đều mặc định coi Vân Cảnh là " phu" mà sức dạy bảo, "tẩy não" .
Kết quả là Vân Cảnh cũng bắt đầu hô vang khẩu hiệu. Ban ngày cùng cướp giàu chia nghèo, tự xưng là "chính cung", đích xông xáo đưa đao cho . Buổi tối xoa bóp vai lưng, còn bưng cả nước rửa chân đến cho nữa.