Ta Là Nữ Âm Ty

30

Từ sau khi biết được lai lịch của vệ oán vòng và bắt đầu dùng nó đối phó với một số ác linh, oán quỷ, tôi nhận ra bản thân có sự thay đổi rõ rệt.

Không rõ vì lý do gì, sức lực tôi tăng lên đáng kể, thậm chí cả giác quan cũng nhạy bén hơn nhiều.

Đặc biệt, tôi cực kỳ mẫn cảm với những luồng khí âm tà.

Vậy nên, ngay khi nhìn thấy vợ chồng Mộc Bảo Dân, tôi lập tức nhận ra âm khí trên người họ rất nặng.

Dù chưa rõ đám sương đen quẩn quanh trên trán họ có ý nghĩa gì, nhưng theo trực giác, chắc chắn không phải chuyện tốt.

Lúc này, tôi mới chợt nhớ ra…

Tôi có thể khẳng định, thứ mà tôi đã nhìn thấy trong căn phòng này khi nãy, chính là Mộc Tiểu Lôi.

Thế nhưng, từ lúc tỉnh dậy đến giờ, tôi không hề phát hiện bất kỳ dấu vết khả nghi nào. Căn phòng thậm chí sạch sẽ đến mức… một chút âm khí cũng không có.

Chuyện này vốn dĩ đã không bình thường!

Nhìn trạng thái của vợ chồng Mộc Bảo Dân lúc này, một suy nghĩ đáng sợ bỗng lóe lên trong đầu tôi…

Dĩ nhiên, tôi không nói ra nghi ngờ của mình.

Chỉ viện cớ chuyện thuê nhà để tìm đến nhà cũ của họ.

Nhà Mộc Bảo Dân thuộc dạng có của ăn của để trong thôn, nhưng vì chuyện của con trai họ nên giờ mới khốn đốn thế này.

Căn nhà cũ này là do họ xây từ hồi còn trẻ. Mấy gian nhà ngói rộng rãi, dù có hơi cũ nhưng vẫn toát lên vẻ bề thế.

Hồi nhỏ, tôi thỉnh thoảng có đến chơi.

Dù thím Mộc là người mê tiền như mạng, nhưng vẫn luôn chăm chút nhà cửa rất gọn gàng, sạch sẽ, tạo cảm giác ấm áp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ta-la-nu-am-ty/30.html.]

Nhưng lúc này, ngay khi bà ta đẩy cửa ra…

Mộng vũ phiêu diêu vân thường hạc,
Nguyệt hoa yên tĩnh ảnh trầm khê.

Một cơn gió lạnh thốc thẳng vào mặt tôi.

Tôi rùng mình.

Đúng rồi! Chính là cảm giác này!

Cảnh tượng này… giống hệt giấc mơ mà tôi đã thấy trước đó!

Không biết vì sao, trước đây mỗi lần nhìn thấy những thứ dơ bẩn, tôi đều hoảng sợ.

Nhưng lần này… tôi lại có chút hưng phấn.

Bên trong tối đen như mực, ban ngày ban mặt cũng phải bật đèn mới có thể nhìn thấy đường.

Vợ chồng họ rõ ràng có chút sợ hãi, nhưng tôi không thể lùi bước.

Cắn răng một cái, tôi là người đầu tiên bước vào.

Vừa đi, tôi vừa cẩn thận quan sát căn nhà.

Không hiểu sao, so với những ngôi nhà từng bị ma ám mà tôi thấy trước đây, nơi này còn âm trầm và đáng sợ hơn nhiều.

Trực giác mách bảo tôi, ở đây chắc chắn có thứ gì đó cực kỳ nguy hiểm!

“Chanh nha đầu.”

Thím Mộc đột nhiên gọi tên tôi, làm tôi giật thót.

Thấy tôi phản ứng mạnh như vậy, bà ta bật cười, sau đó kéo một chiếc ghế đến trước mặt tôi, ý bảo tôi ngồi xuống.

Bạn cần đăng nhập để bình luận