Ta Là Nữ Âm Ty
19: quỷ nhập
“Ai dà! Sao nó còn sốt cao thế này?!”
Vừa sờ trán hắn, bà nội đã hốt hoảng kêu lên.
Nhưng ngay khi bà ta vừa dứt lời—
Đồng tử của Mộc Thần đột nhiên co rút, ngay sau đó, với một tư thế quỷ dị, hắn bật dậy!
Biến cố xảy ra quá nhanh.
Bà nội đứng gần nhất bị dọa đến mức ngã ngồi xuống đất.
Tôi cũng giật mình lùi lại vài bước, theo bản năng kéo mẹ ra sau che chắn.
Kỳ Hành Việt chỉ liếc mắt đã nhận ra vấn đề, lập tức giơ hai ngón tay, nhanh như chớp điểm lên trán Mộc Thần.
Ngay tức khắc, hắn toàn thân run rẩy, rồi đổ gục xuống giường, bất động.
Kỳ Hành Việt lạnh nhạt nói:
“Bị quỷ nhập rồi.”
“Nhị Đản!”
Ba tôi thấy cảnh tượng này liền nổi giận, chỉ thẳng vào Kỳ Hành Việt, quát lớn:
“Mày vừa làm gì con trai tao?!”
Ông ta không tin chuyện quỷ nhập, dù ban nãy bà nội cũng nói thế.
Trước đó, bà ta đã thử đủ cách: rắc rượu cao độ, nhét tỏi vào người Mộc Thần, cắm đũa, đốt tiền giấy…
Mộng vũ phiêu diêu vân thường hạc,
Nguyệt hoa yên tĩnh ảnh trầm khê.
Nhưng chẳng những không hiệu quả mà tình trạng của hắn còn tệ hơn.
Kỳ Hành Việt chẳng buồn để ý đến ba tôi, ngược lại, anh ta lại nhìn tôi một cách khó hiểu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ta-la-nu-am-ty/19-quy-nhap.html.]
Tôi định giục anh ta mau chữa trị cho Mộc Thần thì đột nhiên, trong đầu chợt lóe lên một chuỗi hình ảnh xa lạ.
Ánh mắt tôi sáng lên.
“Để tôi thử xem.”
Tôi bước đến trước giường, bàn tay trái mở ra, năm ngón duỗi thẳng, đầu ngón tay hướng lên. Ngón giữa ấn vào đường chỉ ngang trong lòng bàn tay, ngón út cong ra sau bốn ngón còn lại, tạo thành một thế thủ ấn đặc biệt.
Sau đó, tôi nhắm mắt, chậm rãi niệm chú:
“Đan Chu khẩu thần, phun uế trừ phân. Lưỡi thần chính luân, thông mệnh dưỡng thần. La ngàn răng thần, lại tà vệ thật. Hầu thần dũng sĩ, khí thần dẫn tân. Tâm thần đan nguyên, làm ta thông thật. Tư thần luyện dịch, nói khí thường tồn. Cấp tốc nghe lệnh.”
Vừa niệm xong câu cuối cùng—
Cơ thể Mộc Thần run rẩy dữ dội, giữa chân mày đột nhiên bốc lên một luồng khí đen!
Mọi người sững sờ.
Kỳ Hành Việt lập tức niệm một câu chú ngữ, hai ngón tay kết ấn, nhanh chóng đánh tan đám khí đen.
“Nhị Đản tỉnh rồi!”
Ba tôi là người đầu tiên kêu lên. Ông ta đẩy mạnh tôi sang một bên, nhào đến mép giường đỡ Mộc Thần dậy.
Dùng xong pháp quyết trừ tà, tôi cảm thấy như vừa chạy marathon xong.
Trán đổ mồ hôi lạnh, chân tay bủn rủn, suýt nữa đứng không vững.
Ba tôi đẩy mạnh khiến tôi loạng choạng, suýt ngã.
May mà Kỳ Hành Việt nhanh tay đỡ lấy tôi.
Tôi nhỏ giọng cảm ơn, sau đó quay sang nói với ba tôi:
“Quỷ đã bị trừ, Mộc Thần không sao nữa. Nhưng trong người hắn vẫn còn chút âm khí sót lại, nên sẽ bị suy nhược một thời gian. Tốt nhất đừng để hắn đến những nơi như nghĩa địa hay những chỗ có âm khí nặng.”