Ta Là Nữ Âm Ty
10: Lão thái thái chết đuối
Trên núi vắng lặng, những cây đại thụ in bóng dưới ánh trăng, trông âm trầm và đáng sợ đến rợn người. Xung quanh ngoài tiếng gió rít từng cơn lạnh lẽo, chỉ còn lại âm thanh giòn khô của lá rụng và tuyết đọng dưới chân tôi.
Tôi căng mắt nhìn khắp nơi, lắng tai nghe ngóng, cẩn thận quan sát mọi thứ xung quanh.
Trong đầu không ngừng hiện lên những câu chuyện quỷ dị về cánh rừng này, những lời đồn đại ồn ào suốt bao năm qua. Nhất là ký ức khi còn nhỏ, tận mắt chứng kiến những thứ dơ bẩn không thuộc về cõi này... Chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ khiến tôi căng thẳng đến mức có thể nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng.
Bất chợt——
"A—!"
Chân tôi trượt mạnh, suýt nữa thì ngã nhào. Tôi vội vàng bám lấy thân cây bên cạnh, miễn cưỡng giữ được thăng bằng. Nhưng chưa kịp hoàn hồn, chiếc điện thoại trên tay lại tuột khỏi tay tôi, rơi thẳng xuống đất.
Tôi vội vàng cúi xuống nhặt nó lên, nhưng đúng lúc này——
"Sột soạt... sột soạt..."
Phía sau lưng đột nhiên vang lên âm thanh là lạ.
Tôi giật bắn, lập tức quay phắt lại, lớn tiếng quát:
"Ai đó?! Ra đây ngay!"
Thực tế thì tôi sợ muốn chết, nhưng hét lên như vậy cũng chỉ để tự trấn an mà thôi.
Tôi nhìn chằm chằm một hồi lâu. Không có gì cả. Ngoài cơn gió lạnh lướt qua những tán cây, để lại một cảm giác rờn rợn.
Tôi thở ra một hơi, nhanh chóng nhặt điện thoại lên. Nhưng vừa chạm vào, màn hình đột nhiên tối om. Tôi bấm liên tục nhưng không có phản hồi.
"Hết pin rồi à? Xui tận mạng..." Tôi cười khổ lẩm bẩm. "Sao lúc nào cũng gặp mấy chuyện tồi tệ thế này chứ?"
Tôi cất điện thoại vào ba lô, hít sâu một hơi, cố trấn tĩnh lại, rồi tiếp tục lên đường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ta-la-nu-am-ty/10-lao-thai-thai-chet-duoi.html.]
Chuyến đi lần này, tôi tràn đầy hy vọng. Nếu mộ phần của Tam bá bá từng có người nhìn thấy thứ gì đó không sạch sẽ, thì tôi nhất định cũng sẽ có thu hoạch.
Dù có than trách thì cũng chẳng thay đổi được gì. Đã nhận được thần vật rồi thì cũng phải bảo vệ tôi cho tốt chứ, đúng không?!
Tôi siết chặt chiếc vòng trên cổ tay, trong lòng liên tục cầu nguyện.
Cuối cùng cũng đến khu mộ tổ tiên của Mộc gia. Nhưng chưa kịp bước tới gần, trên tán cây hòe cổ thụ đã vang lên vài tiếng quạ kêu quang quác.
"Lại còn đen đủi thế này nữa..." Tôi rùng mình, nổi cả da gà. Không nghĩ nhiều, tôi nhặt đại một viên đá trên đất, ném thẳng về phía lũ quạ.
Những con quạ bị giật mình, vỗ cánh bay tán loạn, kêu lên những tiếng thảm thiết trong màn đêm.
Mộng vũ phiêu diêu vân thường hạc,
Nguyệt hoa yên tĩnh ảnh trầm khê.
Nhưng đúng lúc đó——
Từ phía sau bia mộ, đột nhiên vang lên một tràng cười quái dị...
Tôi cứng đờ cả người.
Mẹ nó, gặp quỷ thật rồi!
Tuy không phải lần đầu tiên nhìn thấy thứ không sạch sẽ, nhưng tôi vẫn bị dọa đến lạnh cả sống lưng.
Suýt nữa tôi đã quay đầu bỏ chạy. Nhưng nhớ đến mục đích chuyến đi này, tôi ép mình phải đứng vững, cố gắng kiểm soát cơn hoảng loạn.
Tôi nuốt nước bọt, nhìn chằm chằm về phía bia mộ.
Và ngay khoảnh khắc đó——
Một gương mặt trắng bệch từ từ trôi ra từ phía sau bia mộ.
Tôi c.h.ế.t sững.
Khuôn mặt này… chẳng phải chính là thứ tôi đã nhìn thấy vào mười năm trước sao?!