Ta Là Nữ Âm Ty
26
Thùng thùng, thùng thùng—
Tôi mới chợp mắt được một lát thì tiếng gõ cửa dồn dập vang lên.
Dụi mắt, tôi không nghĩ nhiều mà đứng dậy đi ra mở cửa.
Nhưng ngay khoảnh khắc vừa kéo cửa ra, một luồng gió lạnh thốc thẳng vào mặt.
Nhìn qua lỗ quan sát, bên ngoài hoàn toàn trống trơn, không một bóng người.
“Làm trò gì vậy…” Tôi lẩm bẩm đầy khó chịu.
Tôi đóng cửa lại, định quay về tiếp tục ngủ.
Nhưng ngay khi vừa xoay người…
Trước mắt tôi là một đôi chân to, mang giày cũ sờn, lơ lửng giữa không trung, đung đưa qua lại.
Má ơi!
Cơn buồn ngủ lập tức bay sạch. Tôi sợ đến mức suýt hét lên, tay theo bản năng lần ra sau, nắm chặt then cửa, chuẩn bị bỏ chạy bất cứ lúc nào.
Chầm chậm ngước lên nhìn, tôi đối diện với một đôi mắt trống rỗng, tro xám, trợn trừng. Một cái lưỡi dài đỏ thẫm thè ra hơn cả mét.
Nếu không phải biết đây là ma treo cổ, tôi còn tưởng mình vừa chạm mặt Hắc Bạch Vô Thường.
Mộng vũ phiêu diêu vân thường hạc,
Nguyệt hoa yên tĩnh ảnh trầm khê.
Đặc biệt là sợi dây thừng trên cổ hắn—nó siết chặt đến nỗi lún sâu vào da thịt, cứa ngang qua cổ, gần như đứt lìa.
Hắn cứ thế đung đưa qua lại giữa không trung, trông kinh khủng đến rợn người.
Nhưng điều đáng sợ nhất là… gương mặt này—tôi cảm thấy vô cùng quen thuộc.
Đột nhiên, trong đầu tôi hiện lên một vài hình ảnh. Tôi kinh ngạc nhận ra, đây không phải là Mộc Tiểu Lôi, người đã c.h.ế.t trong căn nhà này mấy năm trước sao?!
Ngay lúc đó, hốc mắt của hắn bỗng chảy ra một chất lỏng màu đỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ta-la-nu-am-ty/26.html.]
Ngay cả tròng trắng mắt của hắn cũng bật ra khỏi hốc mắt, rơi xuống đất với tiếng “lạch cạch” đầy kinh dị.
Chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng này, tôi quay người định bỏ chạy.
Nhưng cánh cửa phía sau lại không thể mở được, như thể có một thế lực nào đó đã khóa chặt nó vào tường. Dù tôi cố gắng hết sức cũng không thể lay chuyển nổi.
Trong lúc tuyệt vọng, tôi đặt hy vọng duy nhất vào chiếc vòng vệ oán trên cổ tay.
Nhưng khi tôi sờ lên cổ tay, tim tôi chìm xuống đáy cốc.
Chiếc vòng vệ oán đã biến mất, không biết từ lúc nào!
Trước mặt tôi, chiếc lưỡi dài đỏ ngòm của hắn đã vươn tới, sắp cuốn lấy cổ tôi.
“A! Cút ngay!” – Tôi hét lên, vung tay đánh về phía trước.
Ngay sau đó, tôi bỗng tỉnh dậy, toàn thân ướt đẫm mồ hôi.
Tôi hoảng hốt nhìn quanh phòng. Mọi thứ vẫn ngăn nắp, yên tĩnh. Không có gì bất thường.
Tôi vội kiểm tra cổ tay. Chiếc vòng vệ oán vẫn ở đó, như chưa từng biến mất.
Có lẽ tất cả chỉ là một cơn ác mộng.
Tim tôi vẫn đập thình thịch. Cơn ác mộng quá chân thật, khiến tôi vẫn còn sợ hãi.
Nhưng đợi đã!
Tôi chợt nhận ra, trên sàn nhà gần cửa có hai giọt chất lỏng màu đỏ.
Nhìn màu đỏ chói mắt đó, nỗi sợ hãi lại tràn về.
Tôi chậm rãi bước xuống giường, tiến lại gần.
Khi cúi xuống xem kỹ, tôi xác nhận đó là hai giọt máu. Và chúng vẫn còn tươi, chưa khô.