Ta Là Nữ Âm Ty

18: ràng buộc

Hành động của ông ta hôm nay đã hoàn toàn hủy hoại chút tình cảm cha con cuối cùng giữa chúng tôi.

Tôi không muốn phí lời, chỉ bình tĩnh nói:

“Mộc Thần đúng là do tôi đánh, nhưng cái gọi là ‘vu thuật’ gì đó thì không liên quan đến tôi.”

“Con khốn, mày nói láo!” Ba tôi nổi giận, chỉ thẳng vào mặt tôi mắng lớn: “Ngoài mày ra còn có thể là ai?! Nó từ đây trở về mới xảy ra chuyện!”

Ông ta nghiến răng nghiến lợi:

“Rõ ràng là mày, con tiện nhân tâm địa rắn rết! Hại em trai mày còn chưa đủ, giờ còn muốn hại cả tao nữa đúng không?!”

Mộng vũ phiêu diêu vân thường hạc,
Nguyệt hoa yên tĩnh ảnh trầm khê.

Nói rồi, ông ta lại xông lên.

Tôi lùi một bước, quay sang nhìn Kỳ Hành Việt, giọng điềm tĩnh:

“Đội trưởng Kỳ, có người cố tình gây rối khi chúng ta đang điều tra vụ án. Trước mặt nhiều người còn cầm đao c.h.é.m người, không biết hành vi này sẽ bị phạt mấy năm tù nhỉ?”

Kỳ Hành Việt nhướng mày, rất phối hợp đáp:

“Hai tội danh, ít nhất ba năm tù trở lên.”

Ba tôi nghe xong thì đờ ra, vội vã ném khảm đao xuống đất, mắng tôi vu khống ông ta.

“Mộc Khê Nịnh! Tao sao lại sinh ra đứa con gái ác độc như mày chứ? Hại em trai mày chưa đủ, giờ còn muốn hại cả tao?! Mày định để nhà họ Mộc này tuyệt tự đúng không?!”

“Đủ rồi!”

Bà nội tôi, người ban nãy còn đang lăn lộn ăn vạ với đội viên, phát hiện tình hình bên này thì vội vàng chạy tới kéo ba tôi ra.

Sau đó, bà ta lập tức chộp lấy tay tôi, khóc lóc thảm thiết:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ta-la-nu-am-ty/18-rang-buoc.html.]

“Chanh Chanh, em trai con sắp không qua khỏi rồi! Dù sao nó cũng là ruột thịt của con, con nỡ nhìn nó c.h.ế.t sao? Con muốn mẹ con phải đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh ư?”

Tôi từ nhỏ lớn lên bên cạnh bà ta.

Cũng như tôi hiểu bà ta, bà ta cũng rất hiểu tôi.

Bà ta biết tôi có tính cách cứng rắn, chỉ mềm lòng trước người thân.

Bà ta biết tôi luôn tỏ ra lạnh nhạt, nhưng duy nhất chỉ có mẹ là tôi quan tâm thật lòng.

Và kết quả đúng như bà ta mong muốn—

Tôi lại mềm lòng.

Không chỉ vì mẹ, mà còn vì Mộc Thần.

Dù hắn đáng ghét, nhưng tôi không đến mức nhẫn tâm nhìn hắn chết.

Kỳ Hành Việt đi cùng tôi. Dù sao tôi cũng là người hắn mời về, mà nhà họ Mộc này—quả thực là một gia đình điên loạn.

Về đến nhà, mẹ tôi đang ngồi bên cạnh Mộc Thần.

Vừa thấy tôi, bà lập tức định đứng dậy chào hỏi, nhưng ba tôi chỉ liếc mắt một cái, bà đã ngoan ngoãn ngồi xuống, không dám nói gì.

Tôi lặng lẽ lắc đầu với mẹ.

Bà còn phải sống trong ngôi nhà này, tôi không muốn làm khó bà.

Bà nội sốt ruột chạy đến bên giường kiểm tra Mộc Thần.

Giờ phút này, hắn nằm đó, thần trí mơ hồ, ánh mắt trống rỗng, sắc mặt xanh mét.

Bạn cần đăng nhập để bình luận