Ta Là Nữ Âm Ty

15: đứa em trai hư hỏng

“Mộc Thần!”

Sắc mặt tôi sa sầm đến cực hạn. Bình thường ở nhà tôi nhẫn nhịn cậu ta vài câu còn được, nhưng hôm nay lại làm loạn ngay trước mặt người ngoài, đúng là mất mặt không chịu nổi!

“Có gì về nhà nói! Đây không phải chỗ để em làm càn!”

“Không phải chỗ làm càn?” Mộc Thần hất tay tôi ra, cười gằn, giọng điệu càng thêm hống hách. “Vậy đây là chỗ nào? Chị thử nói xem đây là chỗ nào?”

Rồi cậu ta hất mặt, ánh mắt đầy khinh thường:

“Đừng quên chị còn chưa xuất giá, vậy mà dám qua đêm bên ngoài, còn tụ tập với cả đám đàn ông? Chị không biết xấu hổ à? Chị có nghĩ đến thể diện của nhà họ Mộc không?!”

Câu nói này như một cú đ.ấ.m thẳng vào n.g.ự.c tôi.

Tôi siết chặt tay, cố gắng kiềm chế cơn giận đang bùng lên. “Im miệng! Có gì về nhà rồi nói!”

“Về cái gì mà về? Chị không thấy nhục, nhưng tôi còn sợ chị làm bẩn cửa nhà tôi đấy!”

Mộc Thần cười khẩy, giọng điệu tràn đầy chế nhạo, rồi cậu ta nghiến răng nghiến lợi phun ra từng chữ:

“Mộc Khê Nịnh, tối qua chị ở cùng bao nhiêu thằng đàn ông? Chúng nó cho chị bao nhiêu——”

“CÚT NGAY CHO TÔI!”

Mộng vũ phiêu diêu vân thường hạc,
Nguyệt hoa yên tĩnh ảnh trầm khê.

Tôi không thể nhịn được nữa, giơ tay tát thẳng vào mặt cậu ta!

BỐP!

Mộc Thần sững người, bụm lấy má, đôi mắt tràn đầy phẫn nộ.

“Chị dám đánh tôi?! Ba mẹ còn chưa từng đánh tôi! Con đàn bà này, chị dám——”

Giọng cậu ta rít lên như một con thú hoang bị chọc giận. Cả người cậu ta run lên vì tức giận, hai mắt đỏ bừng, giơ cao tay, định vung xuống mặt tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ta-la-nu-am-ty/15-dua-em-trai-hu-hong.html.]

Nhưng ngay lúc đó—

BỐP!

Một bàn tay lạnh lẽo xuất hiện từ phía sau, nắm chặt cổ tay Mộc Thần, ghìm chặt đến mức không thể nhúc nhích.

Ngay sau đó, một giọng nói trầm thấp, pha lẫn cơn giận dữ rét lạnh vang lên:

“Ai cho cậu lá gan đến đây làm loạn?”

Mộc Thần cứng đờ người.

Cậu ta có thể ngang ngược ở nhà, nhưng ra ngoài lại chỉ là một kẻ nhát gan. Nhìn thấy Kỳ Hành Việt, khí thế hống hách của cậu ta lập tức xẹp xuống.

Cậu ta vội vã rút tay ra, lùi về sau mấy bước, rồi cắn răng xoay người rời đi, không dám quay đầu lại.

Tôi đứng tại chỗ, lòng rối bời.

Những lời nhục mạ của Mộc Thần khi nãy như lưỡi d.a.o sắc bén, lột trần tôi giữa thanh thiên bạch nhật, làm tôi cảm giác như bị vứt vào đống bùn nhơ nhớp, không còn chút thể diện nào.

Tôi hít sâu một hơi, cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo. “Xin lỗi, làm phiền mọi người rồi.”

Nói xong, tôi xoay người đi vào phòng, vội vàng thu dọn đồ đạc.

Tôi không thể ở lại đây nữa.

Tần Phàm thấy tôi xách túi ra ngoài, lập tức chạy đến cản tôi lại: “Mộc tiểu thư, cô định làm gì?”

Tôi không nhìn anh ta, chỉ đáp cụt lủn: “Về nhà.”

“Về nhà?! Trời ạ!” Tần Phàm đập mạnh tay lên đùi, sốt ruột đến mức giọng cũng cao hẳn lên. “Cô về cái gì mà về?! Với thái độ tối qua của Mộc Phong, rồi cả cái thằng nhãi Mộc Thần kia, cô nghĩ cô về nhà còn yên ổn được à?”

“Nếu cô về, họ chắc chắn sẽ xâu xé cô ra mất! Ở lại đây không tốt hơn sao?!”

Bạn cần đăng nhập để bình luận