Ta Có Thể Nhìn Thấy Qủy
Chương 15
Vì thế ta khẽ cắn môi, xích mặt qua, đôi môi đỏ nhanh chóng chạm lên môi hắn.
Hình như cũng không xấu hổ lắm, mấy chuyện mất mặt ta gặp còn ít à.
Tống Thanh lại hơi máy móc xoay người sang chỗ khác, hắn đưa lưng về phía ta, khó khăn thốt lên mấy chữ: “Lần… Lần sau nhé.”
“……”
Nếu như đêm nay thật, cứ coi như đang đánh rắm đi.
20.
Ta như rơi vào trong vũng lầy tình yêu.
Cứ như đồ ngốc vậy, ngày nào trong đầu cũng băn khoăn không biết rốt cuộc Tống Thanh có thích mình không.
Nếu hắn thích ta, vậy theo câu nói “phải thủ thân như ngọc vì người thương sau này” trước kia, bây giờ hắn lại không muốn viên phòng cùng ta.
Nếu hắn không thích ta, sao ngày nào cũng tới Phượng Minh cung, còn biểu lộ tâm ý với ta làm gì.
liliii
Đại móng heo, tức rồi đấy nhé!
Nhưng cứ tối đến, khi nhìn thấy hắn nhẹ nhàng bước đến, dáng vẻ tự phụ không ai bì nổi, trong lòng ta lại thầm gợn sóng.
Thôi được rồi, cứ sống thế này trước đã.
Ta bắt đầu học đàn, học nấu ăn, học nữ công gia chánh, học vẽ, học kẻ lông mày.
Bận rộn không ngừng bủa vây, nhưng vì muốn trở thành một Hoàng hậu ngày càng hoàn thiện, dù mệt cũng vui.
Hôm nay, Xuân Hạnh lại nhặt được thứ gì đó, nàng ấy hưng phấn chạy tới đưa cho ta.
Ta nhìn thử, hóa ra là một phong thư, bên trên viết nhìn lên, là một phong thơ, mặt trên viết “Thân gửi Hoàng hậu”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ta-co-the-nhin-thay-quy/chuong-15.html.]
Ta mở ra xem, bên trong viết là Nguyệt Lão phái tới nhân gian để giúp người có duyên giật dây bắc cầu, thấy bát tự của ta và Hoàng thượng tương hợp, tình duyên không cạn, lại thấy bọn ta vẫn dây dưa mãi không có tiến triển nên mới quyết định ra tay giúp đỡ.
Ta lắc đầu: “Chắc là bọn giang hồ bịp bợm thôi.”
Xuân Hạnh lại vui như được mùa: “Nương nương, đây là chuyện tốt đấy! Nếu là bọn giang hồ bịp bợm, sao lại biết được chuyện của Nương nương và Hoàng thượng chứ?! Chắc là thần tiên hiển linh muốn chỉ điểm cho người đấy!”
“……”
“Ngươi nói đúng!”
21.
Sau bữa tối, Tống Thanh lại ung dung đi tới, bọn ta bắt đầu đối đáp thơ ca đến chuyện nữ nhi tình trường.
Ta thật sự không ngờ, hắn cũng từng nghe những vở diễn yêu hận tình thù như thế.
Đang tám chuyện vui vẻ, đột nhiên nghe thấy bên ngoài điện truyền đến tiếng bước chân, ta lại nghe thấy Xuân Hạnh hô to: “Có thích khách!!”
Bọn ta kinh ngạc ngồi dậy, nhưng thích khách đã nhảy vào trong điện, còn gài chặt cửa lại.
Một ánh sáng chiết xạ lạnh lẽo nhanh chóng chiếu tới, thanh kiếm dài lập tức đ.â.m về phía Tống Thanh.
Ta hết cả hồn, vội vàng nhào tới chặn kiếm thay hắn.
Kiếm dài đ.â.m thủng xiêm y, m.á.u điên cuồng chảy ra.
Thị vệ phá cửa xông vào, thích khách không cánh mà bay.
“Cẩn Du!”
Tống Thanh ôm chặt ta, ta phun một ngụm m.á.u tươi làm nhiễm đỏ áo lót của hắn.
“Người đâu! Mau truyền thái y!” Hắn ôm lấy mặt ta, ta có thể cảm nhận được cơ thể nam nhân đang run rẩy, vừa sợ hãi vừa lo lắng.
“Hoàng thượng… Nếu ta chết……”