Ta Có Thể Nhìn Thấy Qủy
Chương 6
Chưa đên mười phút, bọn ta đã gắn bó như keo sơn, tay nắm c.h.ặ.t t.a.y đi vào tẩm điện. Cung nữ thái giám thấy thế hai mặt nhìn nhau, chả hiểu ra làm sao.
Trong tẩm điện, ta cởi áo thay hắn, cực kỳ tri kỉ.
Tống Thanh cứng người nắm lấy góc áo, “Hoàng hậu, vẫn nên để trẫm tự làm.”
“Nỡm ạ, Hoàng thượng, chúng ta đã là vợ chồng già rồi, đừng thẹn thùng thế chứ.”
Hắn mím môi, “Thế trẫm cởi áo cho nàng nhé?”
Nói xong, hắn vươn tay ra, ta nhanh chóng lui về phía sau: “Ui không, Hoàng thượng là thiên tử, không tốt lắm đâu.”
Vỡn nhau nửa ngày, bọn ta lần lượt bước đến bình phong cởi áo và thắt lưng.
Rõ ràng không phải lần đầu tiên cùng ngủ trên một giường, không hiểu vì sao lần này bọn ta đều cảm thấy….có chút gì đó không thích hợp.
Tống Thanh đưa lưng về phía ta, một lúc sau hình như cũng ngủ rồi.
Ta đắm chìm trong niềm vui sướng vì không nhìn thấy quỷ nữa, thoáng chốc sau, trước mắt bỗng nhiên có một bóng hình quỷ dị xẹt qua.
Rồi, tới nữa rồi.
Ta lanh tay lẹ mắt sờ lưng Tống Thanh.
Cảm nhận được cơ thể dưới ngón tay không ngừng run rẩy, ta vội thu tay lại.
Tống Thanh thâm trầm quay đầu lại: “Hoàng hậu, nàng đang làm gì thế?”
Ta vẫn hếch mũi, mặt không đỏ tim không đập nhanh giải thích: “Hoàng thượng, ngài dùng bồ kết trên cây nào thế? Tắm rửa kiểu gì mà da thịt mềm mại thế này nhỉ!”
“……”
“Hoàng hậu, nàng đừng thèm thuồng cơ thể trẫm nữa.”
Ta biết hành vi của mình rất quái dị, hình như không khác gì đang…… thèm thuồng hắn.
Có điều, vì không muốn quỷ quái tìm đến ta gây phiền toái, thừa nhận chuyện này cũng chẳng có gì khó khăn.
Ta đành phải tiếp lời: “Hoàng thượng nói gì thế, chúng ta không phải phu thê hả?”
Tống Thanh nghiêm túc: “Trẫm phải thủ thân như ngọc vì người thương sau này của mình.”
Trong bóng đêm, ta duỗi ngón cái về phía hắn.
Mười điểm nam đức!
9.
Hôm sau, hoàng đế lại thì thầm muốn mang Phúc Bảo đi.
Ta biết mình không nên cứ nửa canh giờ mỗi đêm lại giơ tay sờ mó hắn như thế. Nhưng bây giờ yêu ma quỷ quái thăng cấp cả rồi, dù đang ngủ cũng có thể bị chúng đánh thức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ta-co-the-nhin-thay-quy/chuong-6.html.]
Ta cũng buồn lắm chứ!
Hoàng đế vừa mang theo Phúc Bảo rời đi.
Nghĩ đến chuyện sau này đêm nào cũng làm bạn với mấy tên quỷ kia, bi thương ập đến, ta bèn mở một vò Đào Hoa Nhưỡng từ quê ra, mượn rượu giải sầu trong điện.
Hoàng đế lại mang theo Phúc Bảo bước vào.
“Vừa ngửi thấy vò rượu này trầm đã biết, căn bản chẳng ngon bằng mấy loại rượu bình thường trẫm uống.”
? gì thế
Chẳng lẽ tên này quay lại đây chỉ vì…..muốn phê bình vò rượu này của mình à?
“Hay Hoàng thượng nếm thử đi?” Ta rót một ly đẩy đến trước mặt hắn.
Tống Thanh liếc mắt một cái, “Trẫm phải ngẫm lại mới được.”
“À” Ta lấy lại, “Hay thôi đi, cửu ngũ chí tôn như Hoàng thượng, rượu quê của thần thiếp thật sự không xứng với người.”
“Không sao, Cũng thế, trẫm đã chán ngấy với cẩm y ngọc thực rồi, lại chưa từng hưởng qua hương vị dân dã thế này.” Hắn duỗi tay hung tợn cướp lấy, ngửa đầu uống cạn một hơi.
Ngay sau đó, hai mắt sáng như sao thoáng chốc nhìn về phía ta.
“Vẫn chưa nếm ra vị gì, thêm ly nữa.”
Ta đề nghị: “Hay ăn chút đậu phộng nhé?”
“Tuyệt, tuyệt!”
Ta biết rồi nhé, hóa ra Hoàng đế thích uống rượu.
Ta vội vàng ủ rượu, muốn chôn cả một sân.
Không biết sao chuyện này lại truyền khắp hậu cung, các phi tần hào hứng làm theo.
Tiếc rằng rượu của các nàng ấy cực kỳ khó uống, mấy quý nhân cao quý mười ngón tay không dính nước thì sao biết ủ rượu được.
Thục quý phi lại tìm đường tắt, mặc dù là người hừng hực khí thế tranh đấu trong trận chiến lần này, nhưng nàng ấy cũng chỉ bắt chước bừa mà thôi.
liliii
Người này cũng bắt cóc Phúc Bảo
Sau đó bị Phúc Bảo cắn.
Nàng ấy gào lên mời thái y, sợ bị bệnh chó dại.
Ta khiếp sợ vô cùng.
Hoàng đế an ủi: “Phúc Bảo là ngự khuyển Hoàng thất, không giống với mấy giống chó dại kia đây, sẽ không khiến Qúy phi lây bệnh dại.”
Ta lại nói: “Phúc Bảo là ngự khuyển Hoàng thất, tự dưng bị hốt đi như thế, chắc trong lòng đang sợ hãi lắm đây.”
“……”
“Hoàng thượng, chúng ta mau đi đón Phúc Bảo về thôi.”