Ta Có Thể Nhìn Thấy Qủy

Chương 17

Tống Thanh vẫn nói tiếp: “Nếu để nhi thần thấy mẫu hậu giơ đao múa kiếm, đừng trách nhi thần tịch thu hết khôi giáp đấy nhé!”

“Tên bạch nhãn lang này! Biết thế trước kia mẫu hậu đốt hết đống thoại bản của con!”

Lượng thông tin quá lớn, ta hoàn toàn ngây dại.

“Mẫu hậu…”

“Không nói chuyện này nữa, con xem đi, trong lòng Cẩn Du có con đấy, cứ vui thầm trước đi, ai gia có việc đi trước!”

“Mẫu hậu……”

“Sao nào? Con còn muốn trách ai gia đấy phỏng?”

“Không phải đâu… Mẫu hậu.” Tống Thanh vươn ngón tay cái lên, “Đỉnh… Mẫu hậu làm tuyệt lắm.”

“……”

Cằm ta sắp rơi xuống đất rồi.

Ta nói mà, sao người khác có thể biết được tình cảm của ta và Hoàng thượng tiến triển đến đâu chứ! Cũng chỉ có Thái hậu thôi.

Có phải Phượng Minh cung có kẻ nào đang nằm vùng không?

Lúc đang nghĩ ngợi, ánh mắt bỗng nhìn thấy Diệp ma ma đang âm thầm quan sát, đã thế còn che miệng cười.

Ta đối diện với bà ấy, Diệp ma ma chột dạ dời mắt đi.

Được lắm, tên nằm vùng còn thưởng thức thành quả đây này!

 “Được được, hai đứa phải cố gắng cho ai gia thêm vài đứa cháu trai đấy!” Lúc đi ngang qua, Thái hậu vỗ vỗ bả vai ta, “Cẩn Du, ai gia xem trọng con, nhanh để ai gia ba năm ôm hai đứa nhé!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ta-co-the-nhin-thay-quy/chuong-17.html.]

Ta ngập tràn niềm tin: “Thái hậu nương nương, ngài cứ yên tâm đi!”

23.

Trò khôi hài cuối cùng cũng kết thúc.

Ta nhào vào trong lồng n.g.ự.c Tống Thanh, nghe hắn từ từ kể chuyện của Thái hậu.

Thật sự không ngờ, một phu nhân luôn cao cao tại thượng như thế lại có thể nghĩ ra biện pháp này, đã thế còn tự mình thực hiện, đáng yêu quá đi mất.

Tống Thanh lại nói, Thái hậu đam mê tập võ, từ sáng đến tối không phải chỗ này hỏng thì chỗ kia nát.

Bà ấy yêu thích ta ít nhiều cũng nhờ phúc cha ta, ông ấy cực kỳ giỏi võ, tuổi trẻ đầy hứa hẹn, rất được tiên hoàng coi trọng.

Nếu không phải có người ra sức ngăn cản, có lẽ bây giờ Thái hậu đã là đồ đệ của cha ta rồi.

 “Thế Thái hậu nương nương bảo Hoàng thượng thích đọc thoại bản, thật đấy phỏng?” Ta hỏi.

liliii

Tống Thanh  thanh giọng, “Trẫm thấy hơi mệt rồi.”

Ta còn lâu mới buông tha: “Từ nhỏ Hoàng thượng đã thích xem thoại bản hả?”

“A Du……”

Nhìn khuôn mặt vặn vẹo, lúng ta lúng túng không nói được gì của hắn, lòng ta sáng như trăng to, cong môi cười nhạo nói: “《 Hoàng đế bá đạo yêu ta 》?”

“Nàng?!” Tống Thanh giật mình.

À ~ Hóa ra trang thoại bản Xuân Hạnh nhặt được là của Hoàng thượng!

Nụ cười của ta dần sâu hơn, đang định cười nhạo hắn một trận, ai ngờ vừa mở miệng nói được một chữ, hắn đã ập đến như mãnh hổ, lấp kín cánh môi ta.

Trời cao trăng sáng, làn gió thu lùa vào ô cửa sổ hình thoi khiến ánh nến lay động.

Bạn cần đăng nhập để bình luận