Ta Có Thể Nhìn Thấy Qủy
Chương 5
7.
Èm, ta “bắt cóc” Phúc Bảo rồi.
Sau đó điên cuồng cho nó ăn, quấn quýt với nó từ sáng đến tối.
Ai bảo ta nghe được tin mật, Tống Thanh không có nữ nhân cũng được, chứ không thể thiếu con ch.ó này.
Cứ thế này ấy à, đợi đến khi hắn tìm được Phúc Bảo, ta đã thay thế vị trí chủ nhân Phúc Bảo của nam nhân này rồi, hừ hừ!
Quả nhiên, hắn náo loạn hoàng cung ba ngày cũng không phát hiện chó đang ở chỗ ta.
Nghe Lâm công công nói, không có Phúc Bảo, Hoàng thượng cả đêm trợn trắng mắt.
Ừ thì, không có Hoàng thượng, ban đêm ta cũng chẳng ngủ được, thậm chí mắt còn trợn ta hơn hắn ấy chứ.
Đợi đến ngày thứ năm, lúc tìm được Phúc Bảo, con cún nhỏ này đã không muốn về nhà với hắn nữa.
Nhìn Tống Thanh ngồi xổm liên tục gọi Phúc Bảo, còn nó chỉ lo chơi cầu, ta đắc ý rung đùi nhìn hắn.
Này gọi là vỏ quýt dày có móng tay nhọn đấy.
“Hoàng thượng, là Phúc Bảo không muốn đi cùng người đấy nhé. Hay tạm thời cứ để nó ở trong Phượng Minh cung đi, xem nó chơi vui vẻ chưa kìa, ngài nỡ lòng bắt ép mang nó đi thật hả?”
Ta ra vẻ bất đắc dĩ, nói.
Tống Thanh đen mặt.
“Ối chà, ta nghĩ ra cách này hay lắm nha!” Ta hưng phấn chụp đùi một cái, “Hoàng thượng, hay mỗi ngày người cứ tới Phượng Minh cung chơi với Phúc Bảo nhiều một chút, nói không chừng chỉ ngày sau Phúc Bảo sẽ nguyện ý đi cùng người đấy.”
Lồng n.g.ự.c Tống Thanh hơi phập phồng, phẫn uất nhìn chằm chằm ta, sau đó quay đầu rời đi.
Quả nhiên sau khi ăn tối xong, hắn vẫn tới, lúc đó ta đang huấn luyện chó.
“Phúc Bảo, ngồi xuống!”
Phúc Bảo lập tức ngồi xuống, lưng thẳng tắp.
“Ngoan quá đi.” Ta thưởng cho nó một miếng thịt.
“Phúc Bảo, bắt tay nào!”
Phúc Bảo nâng một chân lên.
“Phúc Bảo, biubiubiu!”
Phúc Bảo ngã xuống đất không dậy nổi, ta lập tức bế nó lên: “Quá tuyệt, Phúc Bảo!”
Tống Thanh nhìn ta đến mức hận không thể đục một cái lỗ trên người ta, hắn nghiến răng nghiến lợi nói: “Nàng đối đãi với ngự khuyển của Hoàng thất như vậy ư?”
Ngự khuyển Hoàng thất?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ta-co-the-nhin-thay-quy/chuong-5.html.]
Nghe buồn cười nha.
Sau này ta phải cho hắn tận mắt chứng kiến ngự khuyển Hoàng thất cao lớn uy vũ thật sự mới được.
“Phúc Bảo còn chưa có ý kiến gì mà.” Cái nồi này ném thuận tay quá.
“……”
Theo Phúc Bảo chạy vào trong tẩm điện, ta mới bất giác phát hiện trời đã tối!
Ngay sau đó, trước mắt dần xuất hiện đủ thứ yêu ma quỷ quái.
Có một tên quỷ mặc đồ đỏ chót, mái tóc đen dài chạm đất, thê lương gào về phía ta: “Tóc của bổn cung đâu? Tóc của bổn cung đâu rồi?!”
Tim ta đập lỡ một nhịp, tí thì nhảy ra ngoài rồi.
Trời đất quỷ thần ơi! Sao giờ lại nghe được âm thanh rồi?
Nhìn Hoàng đế đang khó hiểu nhìn mình trước mắt, ta vội vàng nhào vào trong lòng n.g.ự.c hắn.
Hai tay ôm chặt cổ, hai chân kẹp chặt eo hắn, động tác cực kỳ lưu loát.
Còn tiện đà tủi thân nói: “Hoàng thượng! Trời tối quá, thần thiếp sợ chếch mất….”
8.
Tống Thanh xịt keo tại chỗ.
Chốc lát sau, hắn lúng ta lúng túng nâng chân ta lên, sau đó quát lớn: “Hoàng hậu, nàng xuống ngay cho trẫm!”
Sau khi mở mắt ra, mấy tên quỷ quái xung quanh đã biến mất chẳng thấy đâu.
Nhưng hắn nâng chân ta thế này, xuống kiểu gì được?
“Hoàng thượng, ngài buông tay trước đã.”
“À à.”
Tống Thanh đột nhiên buông tay, ta trượt xuống theo cơ thể hắn, lúc này liền cảm nhận được có gì đó hơi cộm cộm.
Trong lòng biết rõ, nhưng da mặt không đủ dày để nói ra!
Ta liên tục lui về phía sau, hoảng loạn nhìn đông nhìn tây, vội vàng tìm cớ: “Hoàng thượng, nhiều sao quá nhỉ!”
Tống Thanh ngẩng đầu nhìn trời, tỏ vẻ tán đồng: “Ha ha, đúng là nhiều thật.”
liliii
“Ầm ầm ầm ——”
Sắc trời tối đen, mây đen giăng đầy, một tiếng sấm vô tình vụt qua.
“Ha ha ha.” Ta kéo tay hắn, “Hoàng thượng, vào phòng ngồi trước đã.”
Tống Thanh cũng quên hất tay ra: “Ừ ừ, được!”