Ta Có Thể Nhìn Thấy Qủy

Chương 11

13.

Ta thực sự không thể ngờ được, không phải Tống Thanh có ma lực, mà là khối Hòa Điền Hoàng Ngọc ngày thường hắn đeo trên cổ.

Nhưng hắn không nói lai lịch khối ngọc này cho ta, có lẽ chính hắn cũng không biết.

Ta chỉ biết, đây chắc chắn không phải thứ tầm thường.

Đang lúc suy tư, ta nghe thấy giọng nói dịu dàng của Tống Thanh:

“Nàng thích hả?”

Hắn muốn đưa nó cho ta hả?

Tốt dữ vậy sao?

Ta không chút suy nghĩ: “Thích.”

Tống Thanh vuốt ve vòng cổ ngọc này một phen, sau đó khảy khảy sợi tóc bị ta làm hơi rối lúc nãy.

 “Dù sao trẫm cũng không cần lắm, cho Hoàng hậu đấy.”

Ta ngẩn ra, hắn thật sự đưa thứ quý giá này cho ta ư?

He he, ta biết mà, phu thê mới cưới, Tống Thanh vẫn còn yêu thương ta lắm.

 “Cảm ơn Hoàng thượng, vậy thần thiếp cung kính không bằng tuân mệnh!”

Ta thưởng thức khối ngọc tinh xảo trước ngực, trong lòng chợt cảm thấy Tống Thanh là người cực kỳ tốt.

Có phải ta cũng nên làm chút gì đó báo đáp hắn không?

Trước tiên phải viết những lời khen ngợi trau chuốt vào trong cuốn sổ nhỏ, sau đó đi hái ít hoa cho hắn, được không nhỉ?

Nữ nhi mới thích hoa, hắn thì sao?

Hay sau khi hồi cung thêu cho hắn một cái bùa bình an?

Sau khi hạ quyết tâm, sáng hôm sau ta dẫn theo Xuân Hạnh đi đến ngoài bãi săn.

Bọn ta dạo một vòng, bên đường đã hái được rất nhiều hoa dại xinh đẹp.

Hãy còn nhớ từ lúc hồi kinh đến nay, ta vẫn không có cơ hội tới những chỗ hoang dã thế này, lúc này đương nhiên muốn ngắm nghía lâu một chút.

Lúc bắt đầu trở về đã là hoàng hôn.

Sắc trời dần tối xuống, ta không nhìn thấy quỷ xung quanh, vậy nên cũng không vội vã trờ về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ta-co-the-nhin-thay-quy/chuong-11.html.]

Không ngờ vì trời quá tối, ta và Xuân Hạnh lại bị lạc đường!

14.

Ta tìm một gốc cây rồi ngồi xuống nghỉ ngơi, đang tính nghỉ tạm một đêm.

Chỗ lạ hoắc thế này, lại không có giường đệm, ta cũng không ngủ được.

Đại não nhỏ như hạt dưa của ta không ngừng xoay chuyển, sau đó chợt nảy ra một ý tưởng vô cùng to gan.

Hay là…… Tìm đám quỷ kia hỏi đường nhỉ?

Nếu lễ phép một chút, có lẽ chúng sẽ không hốt ta đi đâu?

Dù sao cung có cung quy, gia có gia quy, địa phủ cũng phải có phủ quy.

Ta điên cuồng chuẩn bị tâm lý, lấy ngọc xuống, thật cẩn thận đặt trên mặt đất.

Phương Cẩn Du! Đợi lát nữa dù nhìn thấy quỷ xấu xí thế nào, mày cũng không được gào thét ầm ì đâu đấy!

Ta đếm thời gian, quả nhiên mấy bóng dáng kia liên tục xuất hiện.

Rừng núi hoang vắng này nhiều quỷ thật đấy, lúc này chúng nó còn nắm tay đi dạo phố, còn có quỷ mở quán bán hàng hóa, tổ chức hội nhóm chạy bộ, tóm lại mạnh người nào người ấy chơi.

Cuộc sống của quỷ sinh động nhiều màu sắc, vì sao dáng vẻ của chúng lại đáng sợ thế chứ?!

Ta cố bình ổn hô hấp, lén đưa mắt nhìn sang.

Ai ngờ vừa quay đầu lại, phía sau đã có ba con a phiêu cúi đầu chụm lại một chỗ, không biết đang thương thảo chuyện gì nữa.

Hơ? iền có ba con a phiêu cúi đầu vây ở một chỗ, không biết ở thương thảo chút cái gì.

liliii

Di? Ba vị này đồng thời búi tóc đôi, mặc váy sam trông giống người bình thường, ta cũng bắt đầu ngắm nghía.

Ta nhìn chúng, trong lòng không còn sợ như trước, đang định hỏi đường thì có một vị đã phát hiện ra ta.

 “Hello bạn, chơi mạt chược không? Ba thiếu một!”

Gì cơ?

Quỷ váy sam màu vàng nói: “Chúng ta xuyên tới mà, cô ấy nghe không hiểu gì đâu!”

Xuyên tới?

Váy sam màu xanh lục giải thích: “Cùng loại với bài Thoa Hồ của các cô đấy.”

Hai mắt ta sáng lên: “Bài Thoa Hồ? Được, được đấy!!”

Bạn cần đăng nhập để bình luận