Ta Có Thể Nhìn Thấy Qủy

Chương 8

11.

Sau khi chuẩn bị kĩ càng, đại đội đi săn xuối cùng cũng xuất phát đến bãi săn.

Ta và Tống Thanh ngồi chung xe ngựa, bôn ba một quãng đường dài khó tránh mệt nhọc, vậy nên dừng lại một lúc.

Ta dựa vào trong góc nghỉ ngơi, đến khi màn đêm buông xuống cũng không nhận ra.

liliii

“Ta đoán bên trong có một nam nhân.”

“Ta đoán bên trong có một nữ nhân.”

“Ta đoán bên trong có một nam nhân và một nữ nhân!”

“Đập tay đánh cược rồi đấy nhé!”

Ai! Ai đang nói đó!

Ta vội trợn mắt, nhìn thấy bốn bề vắng lặng thì vén màn xe lên, lập tức nhìn thấy một đôi chân nhỏ đầy máu.

A a a! Làm ta sợ c.h.ế.t khiếp!

Có bị gì không thế? Dám ngồi cá cược trên nóc xe Hoàng đế!

Cũng may Tống Thanh không nhìn thấy, nếu không kiểu gì cũng tức c.h.ế.t cho mà xem.

Ta vội vàng xoay người, bắt đầu hít một hơi thật sâu.

“Hoàng hậu?” Tống Thanh ngồi bên cạnh hình như đã nhận ra điều gì đó.

Ta nghiêng đầu nhìn về phía hắn, run rẩy vươn tay.

Tống Thanh lập tức phủ lên, nhẹ nhàng vuốt ve.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ta-co-the-nhin-thay-quy/chuong-8.html.]

“Tay của nữ tử đều nhỏ như của Hoàng hậu sao?” Hắn bắt đầu đánh giá: “Mềm như không có xương, trắng nõn tinh tế, mềm mại như bông.”

Hắn nghiêm túc hỏi, ta cũng nghiêm túc đáp.

“Cũng lớn nhỏ chừng ấy thôi, nhưng chắc không đẹp được như tay ta đâu.”

Ta suy nghĩ một lúc, vội vàng cảnh cáo hắn: “Ngài đừng cho người khác sờ tay mình đấy.”

Tống Thanh cười khẽ: “Trẫm hứa với nàng.”

Ta yên lặng nhìn hắn. Người này đẹp thật đấy, vô tình nhìn thoáng qua một cái cũng khắc sâu trong lòng. Hắn chỉ cần đứng một chỗ cũng sáng rực như ánh trăng, dù muôn vàn từ ngữ trau chuốt cũng không miêu tả được vẻ đẹp này.

Quái nhỉ, sao lúc nãy ta lại ra lệnh cho hắn thế?

Vì sao ta vừa ra lệnh, hắn lại vui sướng cười tươi thế kia?

Mà hình như…. Ta cũng rất vui.

12.

Cuộc đi chính thức bắt đầu, Tống Thanh thay một bộ y phục vận động cùng áo choàng, nhẹ nhàng nhảy lên ngựa, rong ruổi cưỡi vào trong rừng rậm.

Ta ngồi trên ghế an tĩnh thưởng thức cảnh đẹp, ngắm nghía cá nhỏ, đợi hắn trở về.

Lúc hoàng hôn, một đoàn người thắng lợi trở về.

Ta nhìn thấy bóng dáng của Tống Thanh trong đám người, thấy nam nhân vào doanh trướng cũng vội đuổi theo.

Sắp tới giờ Tuất rồi, phải nhanh hơn một chút mới được.

Ta thò đầu vào trong doanh trướng ngó nghiêng, bên trong không có một bóng người, cũng yên tĩnh không hề có tiếng động?

Hở? Sao chẳng có ai thế?

Bạn cần đăng nhập để bình luận