Ta Có Thể Nhìn Thấy Qủy
Chương 7
10.
Cuộc chiến “bắt chước” vẫn đang diễn ra vô cùng hào hừng, các nương nương trong hậu cung bắt đầu tới cửa tặng lễ, đông như muốn đạp nát cửa Phương Minh cung.
Ta cũng chẳng hiểu mô tê gì? Hóa ra là muốn có được phương pháp ủ rượu.
Buồn cười nhể, nếu Hoàng thượng đã thích, sao ta phải nói cho các nàng biết?
Ta bảo Xuân Hạnh đuổi hết đám người ấy đi.
Nhưng dáng người nàng ấy nhỏ bé thế kia, ta đành mời Diệp ma ma cao lớn uy vũ đứng trước cửa cung cản lễ.
Thế là, mấy nàng ta mở cuộc họp nhỏ, dùng đạo lý lớn đến khởi nghĩa: “Xin nương nương hãy để Hoàng thượng gieo giống đầy đủ khắp các mặt trận! Xin nương nương hãy để Hoàng thượng gieo giống đầy đủ khắp các mặt trận……”
Gieo cái đầu ngươi ấy!
Diệp ma ma rống lên một tiếng, những người trong phạm vi mấy dặm đều không dám lại gần.
“Thêm cái đùi gà nào!” Ta hưng phấn vỗ tay.
Xuân Hạnh kiến nghị: “Nương nương thân là chủ lục cung, cũng nên qua lại tạo quan hệ với các phi tần cung khác, có người khác nâng đỡ, ngài mới có thể yên ổn sống trong hậu cung này.”
“Nhưng bọn họ muốn cướp đoạt Hoàng thượng với ta, không có chuyện ấy đâu!”
Ta không chịu được cảnh đêm nào cũng có mấy con quỷ full hd vờn quanh người, nhảy múa hát hò đâu!
Xuân Hạnh cảm động bảo: “Hu hu, tình yêu của nương nương dành cho Hoàng thượng đúng là quyết không thay đổi.”
Ta cũng khóc ròng đây rồi này, hu hu, Hoàng đế cũng chỉ trị được ngọn, không trị được gốc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ta-co-the-nhin-thay-quy/chuong-7.html.]
liliii
Trong khoảnh khắc bi thương này, Tống Thanh lại sải bước tiến vào, vẻ mặt hưng phấn nói cho ta biết: “Hoàng hậu! Trẫm quyết định rồi, hội săn năm nay trẫm sẽ dẫn nàng đi cùng!”
Những năm trước đều dùng dùng thẻ bốc thăm để quyết định sẽ dẫn theo phi tần nào đi cùng, năm nay Tống Thanh không nói hai lời trực tiếp điều động nội bộ.
Quả nhiên các phi tần đều không vui, lập hội lập nhóm đi bẩm báo với Thái hậu.
Thái hậu tự coi là người vô cùng công bằng, lập tức bảo Tống Thanh rút thẻ.
Ta thấy Tống Thanh rút ra một cái thăm, trên thăm trúc hiện tên của ta—— Phương Cẩn Du.
Hắn bỗng nhiên bật cười, hưng phấn giơ tay lên.
Tuy không biết vì sao hắn cười tươi như thế, nhưng ta cũng vui chếch đi được.
Chuyến này đi cũng phải nửa tháng, không có Hoàng thượng kiểu gì ta cũng chẳng ngủ được, gối chiếc khó ngủ lắm!
Bọn ta nhìn nhau, trên mặt là nụ cười hạnh phúc đáng quý.
Ta đứng lên, kích động duỗi tay vói lấy tấm thăm đi, ai ngờ không cẩn thận làm rơi cả ống thẻ.
“Loảng xoảng” một tiếng, thẻ thúc đều vương vãi hết ra.
Trên sàn toàn là “Phương Cẩn Du”, ập ngay vào mắt.
Chao ôi!
Mắt ta trợn trắng.
Tống Thanh cũng trợn tròn mắt: “À này……”