Ta Có Thể Nhìn Thấy Qủy
Chương 12
----
Lúc Tống Thanh tìm được ta, khuôn mặt hắn gần như đã nhíu thành một đoàn.
Hắn đứng từ xa gọi ta một tiếng, thân hình mảnh mai của ta run bần bật, suýt nữa bay lên rồi đấy.
Chào tạm biệt với ba nàng bạn đánh bài, ta túm ngọc treo lên cổ rồi chạy về phía hắn.
Trên đường trở về, Tống Thanh nắm tay ta, đột nhiên nói một câu; “Vừa nãy nàng đang……?”
Ta liên tưởng đến cảnh tượng vi diệu lúc đó, vội giải thích:
“Luyện công.”
15.
Ta giấu hoa trong ngực, tính sau khi trở về sẽ đưa cho Tống Thanh.
Ai ngờ hắn thực sự rất vui, còn muốn trồng chúng xuống đất, đáng tiếc còn chưa tới ai ngày hoa đã ngủm rồi.
Sau khi có thể nhìn thấy những thứ quỷ quái kia, ta chưa bao giờ có được giấc ngủ ngon như những ngày gần đây.
Ban ngày nghịch như quỷ, ban đêm điên cuồng ngủ bù, cuộc sống còn gì thảnh thơi hơn.
Vậy nên khi về Phượng Minh cung, ta lúc nào cũng nhớ thương cuộc sống ngoài cung.
liliii
Có điều bây giờ ta còn có chuyện cần làm—— thêu bùa bình an.
Thực ra ta không giỏi mấy chuyện thêu vá lắm, mà Xuân Hạnh lại biết. Ta muốn nàng ấy chỉ dạy, sau đó chuyên tâm bắt đầu làm, không muốn ra khỏi cửa nữa.
Mấy ngày gần đây ta hơi bận, chả hiểu sao Hoàng thượng cũng không tới tìm ta.
Hôm đó cổ ta mỏi nhừ, muốn ra ngoài đi dạo một vòng.
Cũng muốn xem xem hắn đang làm gì, ai ngờ tên nam nhân này lại xụ mặt.
Quả nhiên lời mẫu thân chẳng sai bao giờ, nam nhân đều là đại móng heo!
Ta xách váy chạy về tìm Xuân Hạnh, chống tay bảo: Không cần thêu cái gì mà “hằng năm an khang” ở đằng sau đâu.
Xuân Hạnh hỏi: “Có phải nương nương thấy chữ khó quá không? Hay thêu chữ “luôn luôn bình an” đi?”
Ta không ngừng lắc đầu: “Không, bổn cung muốn thêu ——“đại móng heo” cơ!”
“……”
16.
Hôm sau, trên đường hồi cung, Xuân Hạnh nhặt được một trang thoại bản còn chưa đóng bìa, có lẽ người ta vừa mới sao xong, lúc đi qua không cẩn thận làm rơi.
Ta cầm đọc thử, đoạn này đang tả nam nữ chính giận dỗi nhau.
“Lúc mang thai, nàng suốt ngày dùng nước mắt rửa mặt, còn đưa tín vật đính ước cho hắn, tự mình muốn vào lãnh cung.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ta-co-the-nhin-thay-quy/chuong-12.html.]
“Nỗi nhớ điên cuồng, hắn vẫn đến trước cánh cửa đỏ, lẳng lặng đứng thật lâu.”
“『 Trẫm không cho phép nàng rời khỏi trẫm! 』 hắn bá đạo nắm chặt lấy tay nàng 『 Cho dù nàng chạy trốn tới chân trời góc biển, trẫm cũng sẽ tìm được nàng, bởi lẽ trẫm…… Trái tim trẫm duyệt nàng rồi! 』”
“『 Thần thiếp tin Hoàng thượng, nhưng thần thiếp thật sự không dám mơ tưởng tình yêu của Đế vương! 』”
“Nàng trốn hắn đuổi, có chạy đằng trời.”
Ta gãi gãi đầu.
Lời thoại này……
Cũng thú vị đấy nhỉ!
Ta vẫy tay gọi Xuân Hạnh lại: “Ngươi thấy nếu bổn cung cũng vào lãnh cung, Hoàng thượng sẽ thế nào?”
“Nô tỳ cho rằng, chắc là…… Tám chín phần ngài sẽ không ra được đâu.”
“Xuân Hạnh.” Ta ghé sát bên tai nàng ấy: “Dù phải đào ba thước đất, ngươi cũng phải đưa cuốn thoại bản hoàn chỉnh này đến trước mặt bổn cung!”
“A?” Xuân Hạnh ngẩn người, “Vâng ạ.”
Xuân Hạnh chính là kiểu người dùng cơ thể yếu ớt nhất để nói những lời tàn nhẫn nhất.
Thực ra nàng ấy rất lợi hại, chỉ dùng hai ngày đã có thể tìm được cuốn thoại bản《 Hoàng đế bá đạo yêu ta 》đến trước mặt ta.
Ta thích thú không buông tay, sau khi thuê qua loa bùa bình an xong, gấp gáp nằm trên giường bắt đầu đọc.
Có điều..… Sao lại miêu tả mấy lời thoại kia tỉ mỉ thế chứ?
“Hắn ** ** chiếc váy sam đơn bạc của nàng, nhìn vai ngọc **, hắn ******* lên.”
“Nàng ****, hắn không ngừng **, cả căn phòng ngập tràn vẻ kiều diễm.”
“Một canh giờ sau, hắn mới kết thúc trận đại chiến này.”
Èm … Èm, một thiếu nữ dung mạo xinh đẹp như hoa như ta không nên xem cuốn này.
Mỹ nhân bọn ta vẫn nên đọc mấy thơ từ ca phú thì hơn!
Đọc đoạn vào lãnh cung trước xem sao!
Ồ! Hoàng đế trong thoại bản bá đạo thật đấy!
“Xuân Hạnh!!”
“Có nô tỳ!”
Ta nâng chân nhỏ, “Mau thu thập đi, bổn cung phải xuất phát ngay!”
“Nương nương muốn đi đâu ạ?”
“Lãnh cung đấy.”