Mưa Phùn Và Gió

Chương 5

17

 

Mẹ tôi c.h.ế.t rồi.

 

Tôi nghe được điều đó khi các cô chú nói chuyện với nhau.

 

Tôi không hiểu "chết" là gì.

 

Tôi hỏi các cô chú, nhưng họ chỉ lắc đầu, có người còn khóc.

 

Tôi lại đi hỏi bố.

 

Bố đứng bên mẹ, bất động nhìn bà.

 

Cảnh sát nói với bố: 

 

"Thời gian tử vong khoảng 10 giờ tối hôm trước, ban đầu loại trừ khả năng bị sát hại, nguyên nhân cụ thể cần chờ kết quả khám nghiệm pháp y."

 

Bố nói: 

 

"Sáng hôm qua khi tôi về, cô ấy vẫn ổn mà."

 

Tôi nói với bố: 

 

"Bố ơi, hôm qua khi bố về, mẹ đã bệnh rồi, con gọi mãi mà mẹ không tỉnh."

 

Mọi người đều nhìn tôi, bố cũng nhìn tôi: "Con nói gì?"

 

"Hôm qua bố về, con muốn nói mẹ bị bệnh, nhưng bố đi mất, con không kịp đuổi theo."

 

"Con đã cho mẹ uống thuốc, nhưng mẹ vẫn cứ ngủ."

 

"Bố ơi, mẹ bao giờ mới tỉnh?"

 

Bố không trả lời, thân người ông lảo đảo, cúi xuống nhìn mẹ: 

 

"Em luôn khỏe mạnh, em không bao giờ bị bệnh… Em… Em bị bệnh rồi, chúng ta đi gặp bác sĩ."

 

Ông đột nhiên bế mẹ lên, bước ra ngoài.

 

18

 

Trước đây, mỗi lần bố bế mẹ, mẹ luôn vòng tay ôm cổ bố, dịu dàng nhìn ông.

 

Nhưng bây giờ, tay mẹ buông thõng, mắt nhắm nghiền, không còn nét dịu dàng khi đó nữa.

 

Các chú giữ bố lại, khuyên ông đặt mẹ xuống: 

 

"Anh Giang, người c.h.ế.t không thể sống lại. Anh phải nén đau thương, anh còn con gái, đừng làm con sợ."

 

Bố không nói gì, sức ông mạnh đến nỗi các chú cũng không giữ được.

 

Tôi bật khóc, các chú bảo các cô dẫn tôi đi.

 

Dưới lầu có rất đông người đứng.

 

Tôi nghe họ nói: 

 

"Người mẹ của đứa trẻ đó hiền lành lắm, sao tự dưng lại…"

 

"Chắc là đột quỵ hay nhồi m.á.u cơ tim, mấy bệnh này giờ trẻ hóa nhiều."

 

"Nghe nói bà ấy mất từ tối hôm trước, đứa trẻ cứ ở bên xác mẹ suốt, lúc người quản lý vào, đứa bé đói đến mức ăn cả rác."

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận