Mưa Phùn Và Gió

Chương 2

5

 

Túi bánh mì đã bị tôi ăn hết, tôi chỉ còn biết uống nước.

 

Uống nước xong tôi vẫn đói, mà mẹ vẫn không chịu tỉnh.

 

Tôi nghĩ mẹ bị bệnh rồi, vì mỗi lần tôi bị bệnh cũng ngủ li bì, nhưng mẹ cho tôi uống thuốc là tôi sẽ khỏi.

 

Tôi đi lấy thuốc mà mình từng uống khi bị bệnh để đút cho mẹ.

 

Mẹ không chịu mở miệng, tôi phải cố gắng lắm mới nhét được vào.

 

Rồi tôi lại buồn ngủ, nằm cạnh mẹ ngủ thiếp đi.

 

Khi tôi tỉnh dậy, thì trường mẫu giáo đã tan học.

 

Tôi ngồi xổm trên ban công nhìn xuống, thấy Tống Mộc Ân đang được bố cõng trên vai, còn tay kia thì nắm tay mẹ của cậu ấy – người mẹ tròn trịa.

 

Tống Mộc Ân nói mẹ cậu ấy không phải mập, mà là đang mang thai, sắp có em trai hoặc em gái rồi.

 

Tôi cũng muốn có em trai em gái, như thế chúng tôi có thể cùng nhau chơi đồ chơi, cùng nhau đi học mẫu giáo.

 

Dì Lâm lần trước qua nhà chơi cũng nói với mẹ: 

 

"Duyệt Duyệt đã ba tuổi rồi, em và Tiểu Giang có thể sinh thêm một đứa nữa. Nhà họ Giang chỉ có một đứa con trai, anh ấy điều kiện tốt, dễ bị người khác để ý. Em sinh thêm một đứa thì mới chắc chắn."

 

Mẹ tôi bảo: 

 

"Tình cảm dựa vào con cái để ràng buộc thì không bền. Hơn nữa, gần đây anh ấy bận công việc lắm."

 

Dì Lâm cười nói: 

 

"Bận gì mà bận, tháng trước chị còn thấy hai người trong xe dưới tầng hầm mà…"

 

"Chị!" Mẹ đỏ mặt, vội che tai tôi lại, "Duyệt Duyệt đang ở đây mà."

 

Dì Lâm cười: "Không sao, trẻ con nghe không hiểu đâu."

 

Quả nhiên, tôi nghe không hiểu. Sau khi dì Lâm đi, tôi cứ hỏi mẹ mãi là mẹ và bố làm gì trong xe, có phải ăn đồ ngon mà giấu tôi không.

 

Mẹ lại hỏi tôi: 

 

"Duyệt Duyệt, con muốn có em trai em gái không?"

 

Tôi gật đầu thật mạnh:

 

"Muốn ạ, mẹ sinh nhanh đi, ngày mai con muốn có luôn!"

 

Mẹ xoa mặt tôi: 

 

"Cũng được, có em trai em gái, Duyệt Duyệt sẽ không còn cô đơn."

 

Mẹ từng kể với tôi rằng bà là trẻ mồ côi từ nhỏ, rất sợ cô đơn.

 

Bà còn nói rằng ở thế giới của bà, bà đã mắc bệnh nặng, sắp không sống nổi nữa.

 

Một vị thần tiên tên là "Hệ Thống" đã đưa bà đến đây. Chỉ cần khiến bố tôi thích bà, bà sẽ khỏe mạnh và mãi mãi ở bên tôi và bố.

 

"Vậy bố có thích mẹ không?" Tôi hỏi.

 

Mẹ không trả lời, hình như bà cũng không biết.

 

6

 

Tối hôm đó mẹ làm rất nhiều món ngon, sau đó dỗ tôi ngủ trước khi bố về.

 

Nhưng bố vừa về, tôi đã tỉnh ngay lập tức.

 

Tôi muốn nói với bố rằng ông nhất định phải thích mẹ, để cả nhà mình mãi mãi ở bên nhau.

 

Tôi mở cửa ra, thấy mẹ mặc váy đỏ đang rót rượu cho bố.

 

Mẹ tôi đẹp quá!

 

Nhưng bố lại đẩy mẹ ra: 

 

"Lại muốn giở trò cũ à?"

 

Ông đang giận.

 

Mẹ tôi sững sờ, tôi cũng hơi sợ.

 

Mẹ lúng túng đặt chai rượu xuống: 

 

"Em… em không biết anh đang nói gì."

 

Bố cười lạnh một tiếng: 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận